Triệu Dân nghỉ ngơi một lát, cảm giác đầu sắp phình to ra do suy nghĩ quá độ đã được giảm bớt, đột nhiên hắn nghe thấy có người ở bên cạnh nói chuyện.
"Vị khách hàng này, cửa hàng đã đóng cửa, nếu mua dược cao mời ngài ngày mai hãy quay lại."
"Tôi không mua thuốc, tôi tìm Triệu Dân." Giọng nói hùng hậu vang lên.
Người này gọi thẳng tên hắn?
Triệu Dân quay đầu nhìn, nhíu mày: "Ông chủ Tề? Đúng là khách quý ít gặp."
Người đến đúng là Tề Hưng.
Tề Hưng nhìn Triệu Dân, mỉm cười nói: "Có hứng nói chuyện chút không?"
Triệu Dân sờ cằm, lộ ra nụ cười khó đoán: "Được. Đi theo tôi."
Nói rồi, hắn đứng dậy, dẫn Tề Hưng lên tầng hai.
Khách hàng vẫn đang xếp hàng bên cạnh gắng sức rướn dài cổ nhìn lên tầng hai, vô cùng tò mò nội dung cuộc nói chuyện giữa hai người.
Đáng tiếc, rất nhanh liền nhìn không thấy bóng dáng của hai người họ.
Tiến vào phòng khách quý trên tầng hai, Triệu Dân kéo ghế ra đặt mông ngồi xuống trước, biếng nhác nói: "Cửa hàng nhỏ mới khai trương, chuẩn bị không được đầy đủ lắm, không có nước trà, ông chủ Tề tạm chấp nhận ngồi một lát, hy vọng không ghét bỏ."
Nói thì nói như thế, nhưng trên mặt hắn hoàn toàn không có tia áy náy.
"Không ngại." Vẻ mặt Tề Hưng không thay đổi, ngồi xuống đối diện, nói luôn vào điểm chính: "Tôi hôm nay đến là muốn nói chuyện hợp tác với ông chủ Triệu."
Hợp tác? Triệu Dân hoài nghi mình nghe lầm. Rõ ràng là hắn phái người tới cửa hàng Tề gia gây chuyện, Tề Hưng không tìm hắn phiền phức, còn muốn hợp tác với hắn?
"Nói nghe một chút." Triệu Dân thật tò mò.
"Lúc tôi tới thấy trên cửa có treo bảng, nói đã bán hết dược cao. Hiện tại mới vừa tới chiều, bình thường khoảng thời gian này sao có thể có chuyện làm ăn mà không làm? Chắc hẳn là sản lượng không nhiều, đồ bán ra đã hòm hòm rồi. Cho nên, tôi nghĩ tới hai phương án hợp tác."
"Phương án thứ nhất, cậu cung cấp phương thuốc, tôi cung cấp dược sư, thành phẩm chế xong cậu sáu tôi bốn, giá cả bán ra giống nhau."
"Phương án thứ hai, cậu tăng giá Chỉ Huyết Cao, nhằm vào thị trường cao cấp, theo chiến lược ít nhưng chất. Tôi tiếp tục bán Chỉ Huyết Tán của tôi, lợi nhuận thấp nhưng lượt bán nhiều, chiếm phần lớn thị trường. Hai bên không ảnh hưởng tới nhau."
"Hai hổ đánh nhau tất có một con bị thương, sao không bình an vô sự, cùng nhau kiếm tiền?"
Triệu Dân thầm giật mình, Tề Hưng quả nhiên là kẻ thủ đoạn. Bề ngoài, hai phương án đều có lợi với hắn. Trên thực tế, bên có lợi nhiều hơn lại là Tề gia.
Phương án thứ nhất, mặc dù hắn lấy nhiều hàng, nhưng sản phẩm trong cửa hàng của hắn ít chủng loại. Nếu như hai nhà cùng bán dược cao, giá cả giống nhau, khách hàng khẳng định càng muốn tới Tề gia mua. Bởi vì ở Tề gia, khách hàng có thể thuận tiện mua thêm cái loại dược phẩm khác. Mà Tề gia nhiều chi nhánh, mua sắm cũng tiện hơn.
Phương án thứ hai, Chỉ Huyết Tán của Tề gia vốn đã cung không đủ cầu, nhường thị trường cao cấp lại cho hắn, Tề gia sẽ bị ảnh hưởng, nhưng cũng không trí mạng. Mà hắn, có thể kiếm được tiền nhiều hơn, khách hàng cần làm việc cũng ít, không quá mệt mỏi. Nhưng có điều sản lượng của hắn thấp, có vài khách hàng lớn không muốn đợi lâu, lại quay lại tìm Tề gia hợp tác cũng không phải không có khả năng.
Mặc kệ hắn chọn phương án nào, Tề gia đều có thể hóa giải nguy cơ trước mắt.
Không hổ là lão hồ ly.
Triệu Dân cảm khái: "Đề nghị của ông chủ Tề rất có sức hấp dẫn, tôi gần như sắp dao động rồi."
Gần như? Tề Hưng nheo mắt, trầm mặt: "Ý của ông chủ Triệu đây là nhất định muốn đấu một trận với tôi?"
"Ai bảo ông chủ Tề đắc tội người không nên đắc tội. Vị kia hiện tại không muốn kiếm tiền, chỉ muốn cho ông chủ Tề chút phiền toái nhỏ." Triệu Dân bất đắc dĩ nhún vai: "Lời tôi nói không được tính."
Tề Hưng giận quá hóa cười: "Rốt cuộc cô ta cho cậu chỗ tốt gì? Có thể khiến cậu khăng khăng một mực làm việc cho cô ta?"
"Vị kia có bao nhiêu lợi hại, không phải ông chủ Tề rõ hơn tôi à? Nếu không phải rất rõ ràng, ông chủ Tề c*̃ng sẽ không phái người đi bắt vị kia, đến mức xé rách mặt mũi." Triệu Dân cười hì hì trả lời.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!