Chương 25: Xung đột

"Triệu Dân chơi ám chiêu, đúng là hố chết người không đền mạng." Đường Hân trốn ở trong góc, một bên âm thầm thăm dò, một bên cảm khái nói.

Hôm nay là ngày cửa hàng thuốc Triệu gia khai trương, cô đoán với tính Triệu Dân, tuyệt đối sẽ không ngồi yên đốt pháo chúc mừng khai trương, dựa vào thời gian từ từ tích lũy danh tiếng, mà không làm ra trò gì.

Quả nhiên, một tên tráng hán lén lút đi ra từ cửa hàng thuốc Triệu gia, tiến vào cửa hàng chi nhánh của Tề gia.

Mặc dù không theo vào chi nhánh Tề gia xem trò hay, nhưng gây chuyện như thế nào, Đường Hân về cơ bản đều đoán được. Chờ ở bên ngoài một lát, một đám người lần lượt chạy ra từ chi nhánh Tề gia, vẻ mặt nôn nóng, một vài người trực tiếp ồn ào hỏi cửa hàng thuốc của Triệu gia ở đâu.

"Thời buổi này vốn dĩ lấy thành bại luận anh hùng. Triệu Dân là một đối thủ rất khó nhằn, còn là đồng đội thì rất đáng tin, vậy là đủ rồi." Nghiêm Hạo thản nhiên nói.

Đường Hân rất tán thành. Triệu Dân dùng thủ đoạn càng nhiều, ngày tháng sau này Tề gia càng không dễ chịu.

Liên tiếp mấy ngày giam mình trong phòng chế dược, bây giờ dược cao làm xong đều đã đưa đến trên tay Triệu Dân làm bảo vật trấn tiệm, lại tận mắt nhìn thấy khách hàng của chi nhánh Tề gia đều chạy hết, trong lòng Đường Hân thoải mái rất nhiều, dứt khoát kéo Nghiêm Hạo đi dạo phố.

Đã lâu không có đi ra ngoài, Đường Hân tràn đầy phấn khởi, nhìn cái gì cũng muốn.

Tay trái cầm đồ chơi làm bằng đường, tay phải cầm cá mực nướng lớn, trong miệng được nhét căng phồng, nói không rõ lời với Nghiêm Hạo: "Anh không ăn à?"

Nghiêm Hạo chưa từng thấy cô gái nào tự nhiên như thế, hoàn toàn không quan tâm tới hình tượng của mình, trầm mặc một lát: "Tôi là hộ vệ, căn cứ theo quy tắc hộ vệ thứ..."

Đường Hân không hiểu sao thấy buồn cười: "Anh đã không phải hộ vệ Đường gia, còn tuân thủ quy tắc Đường gia làm gì?"

"Tôi phải bảo vệ an toàn của cô." Nghiêm Hạo đổi cách nói khác.

"Chỉ có Tề gia có khả năng tìm tôi gây phiền phức. Nhưng mà, bây giờ ấy, bọn hắn đoán chừng đã bể đầu sứt trán, cho nên không để ý tới tôi đâu." Đường Hân cắn lấy cá mực bên tay phải ngậm trong miệng, vươn tay cầm một xiên trên sạp hàng đưa tới trước mặt Nghiêm Hạo.

Nghiêm Hạo buồn cười: "Làm hộ vệ sao có thể cùng ăn cùng uống trên đường phố với chủ tử?" Như thế sao có thể quan sát bốn phía, trước khi nguy hiểm kịp đến bảo vệ tốt chủ tử chứ?

"Ưm ưm ưm (Tôi cho phép)." Trong miệng Đường Hân còn đang ngậm cá mực mơ hồ nói, tay phải giơ về phía Nghiêm Hạo.

Nghiêm Hạo bất đắc dĩ nhận lấy. Anh luôn không lay chuyển được chủ tử.

Đường Hân nở nụ cười xinh đẹp: "Như vậy mới đúng nha."

Vừa rồi có mấy cô gái lúc đi ngang qua ánh mắt cứ liếc nhìn hai người bọn họ. Thỉnh thoảng thì thầm to nhỏ, cô nghe được vài câu, đều là đang chê cô cử chỉ thô lỗ, đứng bên cạnh nam thần cao lãnh, cảnh này vô cùng không hài hòa!

Đường Hân cười hì hì, trong lòng tự nhủ, cảnh không hợp đúng không? Vậy cô liền đem phẩm cách của nam thần cao lãnh kéo xuống, cho đến khi hai người nhìn trông hài hòa mới thôi!

"Ăn nhanh lên, tôi vừa thấy gian hàng khác cũng có đồ ăn ngon. Chúng ta sẽ ăn hết từng quầy một." Đường Hân tràn đầy hăng hái.

"Đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ như ở nhà làm." Nghiêm Hạo nhịn không được kháng nghị.

Đường Hân trừng mắt: "Ngẫu nhiên ăn một bữa cũng ăn không chết. Võ giả cấp hai như tôi còn sống tốt nhăn răng ra đây, anh lo cái gì."

Nghiêm Hạo miễn cưỡng cắn một miếng. Nhai hai cái, hơi cay, không ngán, phát hiện mùi vị cũng không tệ lắm.

Anh vốn nghĩ rằng dù sao bản thân cũng biết nướng đồ ăn, ở nhà tự làm vừa sạch sẽ vừa ăn ngon, không cần mua ở bên ngoài. Nhưng bây giờ nghĩ lại, ngẫu nhiên ăn quán ven đường một lần dường như cũng có hương vị riêng?

Sau đó, Đường Hân phát hiện, cái người kiên quyết không chịu ăn kia ăn hết một xiên cá mực lớn còn nhanh hơn cô, hơn nữa...

Đường Hân cười khẽ, cắn xong miếng cá mực cuối cùng, ném que xiên đi, tay phải vươn ra lau nước tương dính bên miệng Nghiêm Hạo: "Anh ăn kiểu gì mà nước tương dính đầy mép thế?"

Đã là lần thứ mấy bị chủ tử chiếm tiện nghi rồi? Nghiêm Hạo mặt không cảm xúc, anh phát hiện bản thân rất bình thản, vô cùng điềm tĩnh, thậm chí đã quen.

Nghiêm Hạo trịnh trọng nói với chủ tử: "Tôi chỉ bán nghệ (võ nghệ), không bán thân."

Đường Hân kỳ quái nhìn anh một cái: "Tôi biết."

Không phải nói ba năm sau thả tự do cho anh à? Cô không có ý định quỵt nợ, c*̃ng không muốn giam cầm anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!