Mười ngày sau.
"Khách hàng bên kia không có ai phụ trách, cậu mau qua đó đi. Cậu đấy, thu ngân đang bận không ngơi tay, qua phụ giúp đê. Này, tất cả mọi người đều đang bận, sao thằng nhóc cậu dám lười biếng? Nhanh đi nhà kho lấy thêm Chỉ Huyết Tán đến, bên này sắp hết hàng rồi." Tề Viễn đứng ở một bên chỉ đạo nhiệm vụ cho từng người dưới tay.
Nhìn những người này khúm núm vâng vâng dạ dạ, hoàn toàn không dám phản bác lại hắn, trong lòng Tề Viễn mừng thầm. Ký thỏa thuận trọn đời với Tề gia là việc làm chính xác nhất đời này của hắn!
Nhìn xem, chỉ trong hơn mười năm, bởi vì hắn làm việc hiệu quả, được chủ tử coi trọng, còn ban cho họ Tề, giờ làm quản lý của một chi nhánh. Đợi qua mấy năm hắn tích thêm đủ kinh nghiệm, được điều đi cửa hàng chính cũng không phải không có khả năng!
Dưới cây đại thụ đều là bóng râm, dựa vào Tề gia, bây giờ hắn cũng được coi như là nhân vật có tiếng trên tinh cầu.
Nghĩ đến đây, đầu óc của Tề Viễn không khỏi bay xa. Ngộ nhỡ chủ tử muốn điều hắn đi cửa hàng chính, hắn có nên từ chối hay không đâu?
Mặc dù chi nhánh tiền ít một chút, nhưng lại tự tại. Hắn là chưởng quầy, mọi chuyện do hắn định đoạt.
Đi cửa hàng chính lại khác. Khắp nơi đều có con mắt nhìn chằm chằm, từng người ai ai cũng giỏi hơn hắn. Tuy nói tiền công của cửa hàng chính nhiều hơn so với hiện tại, nhưng không có thu nhập thêm! Giống như hiện tại ở trong chi nhánh, thỉnh thoảng hắn đem hàng khách trả lại cất vào trong túi riêng của mình, thần không biết quỷ không hay, đúng không?
Thế nhưng ngộ nhỡ hắn từ chối, chủ tử không vui thì làm sao bây giờ?
Tề Viễn nhàn rỗi không có việc, bắt đầu vì chuyện chưa xảy ra mà xoắn xuýt.
"Phanh ——" một cái bình sứ được đặt mạnh xuống mặt bàn, một tên tráng hán đang đứng ngay bên cạnh bàn, sắc mặt giận dữ, ồm ồm nói: "Cửa hàng thuốc nhà các người làm sao thế? Đây là thứ đồ bỏ đi gì, vậy mà dám tùy tiện lấy ra bán?"
Tề Viễn không chút dao động. Yêu cầu của chủ tử cực cao, hàng bị trả về đều yêu cầu xử lý toàn bộ. Hắn ước gì có người đòi trả hàng, cũng tiện để hắn cất riêng vào túi mình.
Đáng tiếc, hắn đã làm chưởng quầy ở chi nhánh hai năm, một tháng khó gặp được một lần khách hàng tìm tới cửa đòi trả hàng.
Tề Viễn cười trấn an khách hàng: "Vị khách này không nên gấp gáp, có chuyện gì hãy nói ra rõ ràng. Cửa hàng chúng tôi mở ở đây, sẽ không chạy mất." Hắn thậm chí còn có tâm tư đùa một câu.
Tráng hán hơi hòa hoãn: "Nghe nói Chỉ Huyết Tán của nhà các người là thuốc chữa thương đệ nhất H**ng S* Tinh, tôi mới cắn răng tích góp đủ tiền mua một bình. Kết quả thì sao? Mua được thứ đồ bỏ gì đây?"
Trong lòng Tề Viễn khẽ giật mình. Có lẽ là kẻ nào hồ đồ đem thuốc bột đựng vào nhầm bình rồi.
Hừ, đều đã dặn bọn hắn cẩn thận một chút, danh tiếng của Tề gia quan trọng nhất, thế mà lại phạm vào sai lầm cấp thấp như vậy, trở về tra rõ là kẻ nào, liền trừ tiền lương của hắn.
Tình huống như vậy Tề Viễn gặp qua mấy lần, dù sao cũng là con người, khó tránh khỏi sẽ phạm chút sai lầm. Không biết trong cái bình này đang chứa thuốc gì?
Chỉ là trước kia đem thuốc bột đựng vào nhầm bình, còn lúc chế Chỉ Huyết Tán, đám người làm đều sẽ đặc biệt chú ý. Ngộ nhỡ khách hàng cần Chỉ Huyết Tán cứu mạng, nhưng đổ ra lại là thuốc bột khác, đây không phải muốn mạng người à!
Tề Viễn vừa ở trong lòng đem cái kẻ hồ đồ kia mắng gần chết, vừa cười theo: "Để tôi nhìn thử." .
Hắn cầm lấy bình sứ, đổ một chút ra tay, để gần lại ngửi ngửi, ngơ người. Giống như là không tin, hắn lại xích gần bột phấn ngửi ngửi, kinh ngạc đến ngây người.
Là Chỉ Huyết Tán, không có đựng sai bình!
"Ngửi tới ngửi lui, ông là chó à? Tôi mặc kệ, hôm nay nhất định phải cho tôi lời giải thích." Tráng hán không vui nói.
Tề Viễn không so đo, mờ mịt hỏi: "Đây đúng là Chỉ Huyết Tán, không biết anh gặp phải vấn đề gì?"
Tráng hán tựa hồ không tin: "Thuốc không sai? Đúng là Chỉ Huyết Tán nổi danh H**ng S* Tinh của nhà anh?"
"Đúng." Tề Viễn kiêu ngạo ưỡn ngực, lưng cũng thẳng tắp.
"Làm sao có thể? Thuốc chữa thương xếp hạng thứ nhất chỉ có hiệu quả như thế á? Cửa hàng thuốc Triệu gia mới mở cách một con đường, Chỉ Huyết Cao của họ hiệu quả đều mạnh hơn cái này!" Tráng hán dường như rất kinh ngạc, giọng không khỏi cất cao mấy âm lượng.
Tề Viễn lạnh mặt, hóa ra là lấy danh nghĩa khách hàng đến gây chuyện. Cách một con đường? Cửa hàng thuốc Triệu gia mới mở? Chỉ Huyết Cao? Biết rõ ràng như vậy, nói không phải đến gây chuyện, ai mà tin!
"Ồ? Không biết Chỉ Huyết Cao nhà họ hiệu quả tốt bao nhiêu? Thật muốn mở mang một chút." Tề Viễn lộ ra nụ cười nghiền ngẫm.
Đây không phải lần đầu có người đến gây chuyện. Mỗi khi hắn nói ra câu này, khách trong cửa hàng sẽ hùa theo giúp đỡ. Đợi sau khi người nọ lấy cái gì gọi là dược phẩm hiệu quả tốt hơn ra, mọi người đều sẽ vì người nọ đem Chỉ Huyết Tán so với những thứ thuốc khác mà bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!