Chương 23: Hợp tác (2)

Đợi Đường Hân tắt cửa sổ truyền tin, Nghiêm Hạo mới lên tiếng: "Bán phương thuốc cho những người khác, hẳn là bọn hắn sẽ không lại đến quấy rầy chúng ta. Có điều Tề gia bên kia, đại khái sẽ hận thấu chủ tử."

Đường Hân hung dữ nói: "Ai thèm để ý chứ. Bọn hắn không tới tìm, tôi cũng vẫn sẽ tính sổ với bọn hắn. Dám đến chọc tôi thì nên làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý bị tôi cắn ngược đi."

"Chỉ Huyết Tán bán không được, Giải Độc Hoàn trong tay nhà khác hiệu quả lại tốt hơn, chẳng lẽ Tề gia định trông chờ vào mỗi dịch dinh dưỡng mà Tề Hưng tự sáng tạo ra để sống qua ngày?"

"Tề gia có bao nhiêu chi nhánh? Ông ta phải nuôi sống bao nhiêu người? Doanh thu chính không còn, những loại thuốc khác một tháng kiếm chả ra mấy đồng, ông ta cũng chỉ có thể dựa vào sống bằng tiền vốn để nuôi đám người dưới thôi. Tôi ngược lại muốn xem xem, có phải Tề gia có núi vàng núi bạc hay không, sống bằng tiền dành dụm là có thể sinh hoạt qua ngày."

Cắt đứt đường tiền tài của Tề gia, để nó tự đi về hướng diệt vong? Nghiêm Hạo rủ mí mắt, phòng ngừa xung đột chính diện, là một biện pháp tốt.

"Có một vấn đề, nếu như có người lấy được phương thuốc rồi tới mật báo cho Tề gia thì sao?" Coi như không mật báo, Tề gia cũng có thể bàn điều kiện với người đó, âm thầm mua lại phương thuốc. Cứ như vậy, Tề gia cũng có thể bán ra Chỉ Huyết Cao.

"Tôi đã cân nhắc qua, có khả năng này." Lúc nói lời này, Đường Hân hơi có vẻ bất đắc dĩ: "Nhưng chủ ý vừa rồi ít nhất có thể rời ánh mắt của những người khác đi. Còn về Tề gia, sau này lại nghĩ biện pháp từ từ thu thập bọn hắn. Dược sư đệ nhất H**ng S* Tinh, căn cơ thâm hậu, tôi không trông cậy chỉ cần một chiêu đã lập tức đánh bại hắn."

Có điều, nếu như làm tốt chuyện này, khiến việc buôn bán của Tề gia bị tổn thất phân nửa là hoàn toàn không thành vấn đề.

Đường Hân tiếp tục gọi cho vị khách thứ hai.

Lam Ấn thấy cửa sổ truyền tin báo có cuộc gọi lạ, hơi nghi ngờ nhưng vẫn nhấn kết nối: "Alo?"

"Xin chào, tôi là chủ cửa hàng Đường Môn trên Tinh Võng. Tôi muốn bán phối phương của Chỉ Huyết Cao và Giải Độc Hoàn, anh có hứng thú không?" Đường Hân gọn gàng dứt khoát hỏi, thuận tiện đem chuyện phát hiện ra phương thuốc cổ kể lại một lượt.

Phối phương Chỉ Huyết Cao?! Trong đầu Lam Ấn nháy mắt đều là năm chữ này.

Tưởng dược sư trong nhà hắn bởi vì nghiên cứu dược cao dùng não quá độ, giờ phút này đã nằm thẳng cẳng trên giường. Lúc hôn mê miệng vẫn còn nói sảng, đều là chuyện liên quan tới dược cao.

"Bán thế nào?" Lam Ấn quyết đoán hỏi lại.

"Tất cả mọi người giống nhau." Đường Hân báo một con số: "Đây là giá của một phương thuốc."

Tất cả mọi người? Lam Ấn cảm thấy có điều chẳng lành: "Cô tính bán cho bao nhiêu người? Tôi là người thứ mấy?"

"Dự tính bán mười mấy slot. Anh là người thứ hai, người thứ nhất là một vị khách hàng khác trong cửa hàng của tôi, tiền chuyển khoản hiện tại đã nhận được." Đường Hân liếc mắt nhìn thông báo tin nhắn, trả lời.

"Triệu, Dân, lại bị hắn ta đoạt trước." Lam Ấn nghiến răng nghiến lợi nặn ra mấy chữ từ trong kẽ răng.

Đường Hân không hứng thú với quan hệ giữa bọn họ, thản nhiên nói: "Anh cứ cân nhắc, nếu như không muốn mua thì tôi đi hỏi những người khác."

Nói thật nhẹ nhàng, nhưng hắn có thể không cần ư? Mặt Lam Ấn không thay đổi nghĩ thầm.

Phương thuốc tới rất đúng lúc. Nếu còn không làm rõ chuyện dược cao, Tưởng dược sư được cấp dưỡng trong nhà đang mang bệnh mà phải suy nghĩ nhiều, chỉ sợ mạng đều không còn.

Đấy là dược sư Lam gia thật vất vả bồi dưỡng lên đó!

Lam gia hễ có chút đau đầu cảm sốt gì đều đến tìm Tưởng dược sư. Chung quy nếu mắc bệnh nặng, dược sư quen thuộc trong nhà vẫn đáng tin cậy hơn.

Nếu không phải Tưởng dược sư bận rộn với đủ thứ việc vặt, cộng thêm phối phương tự chế không bằng Chỉ Huyết Tán, Lam gia cũng không cần phải mua dược phẩm của Tề gia.

Từ khi bắt đầu nghiên cứu Chỉ Huyết Cao, Tưởng dược sư giống như bị ma ám.

Mấy lần lệnh cho hắn ngừng nghiên cứu, ngoài mặt đáp ứng, sau lưng lại lén lút một mình trốn trong phòng làm thí nghiệm.

Lam Ấn vừa nghĩ tới liền đau đầu.

Có tinh thần nghiên cứu là chuyện tốt, nhưng có thể nghĩ tới cái mạng nhỏ của mình trước được không?

Trước mắt có thể mua phương thuốc chết tiệt kia về tay, Tưởng dược sư cũng không cần hao tâm tổn trí, tương đương với dùng tiền mua một mạng của Tưởng dược sư, sao hắn từ chối cho được.

"Đúng rồi." Đường Hân đột nhiên nhớ ra một việc: "Anh quan hệ rộng, có biết nhà nào không hợp với Tề gia không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!