Chương 22: Hợp tác (1)

Lam Nguyên một đường chạy về tới nhà, trực tiếp bổ nhào lên người anh trai nhà mình, thở không ra hơi, đứt quãng phun ra mấy từ: "Thần y! Dược cao! Hàng vỉa hè!"

"Cái gì cơ? Từ từ nói." Lam Ấn hoàn toàn nghe không rõ, ôm ngược lại em trai nhà mình, sợ hắn té ngã.

Lam Nguyên hít sâu, kín đáo đưa dược cao trong tay cho Lam Ấn: "Đi dạo phố ở bên ngoài, gặp được một sạp hàng, dược cao bày bán rất giống Chỉ Huyết Cao."

Lam Ấn giật mình, nhận lấy hộp trúc nhanh chóng mở ra, đầu ngón tay quệt lấy một chút dược đặt ở dưới chóp mũi ngửi. Mấy ngày nay, hắn thường xuyên quan sát dược sư nghiên cứu dược cao, rất quen thuộc với xúc cảm mùi thơm của Chỉ Huyết Cao. Hắn có thể khẳng định, đây đúng là Đường Môn Chỉ Huyết Cao!

"Thật sự là Chỉ Huyết Cao. Sạp hàng ở nơi nào? Mau dẫn anh đi!" Lam Ấn gấp gáp nói.

Lam Nguyên th* d*c, nói không ra lời.

Lam Ấn dứt khoát cõng em trai lên lưng: "Không cần lên tiếng, chỉ cần chỉ đường." Lam Nguyên nâng tay, Lam Ấn đi theo hướng hắn chỉ, chạy vội ra ngoài.

Nhưng mà, vẫn chậm.

Lúc chạy tới nơi, chỉ thấy Tề Hoan che cổ đang bị người khiêng đi, xung quanh đứng đầy một vòng người

Lam Ấn thả em trai nhà mình xuống, tùy tiện tìm một người đang vây xem bắt chuyện: "Có chuyện gì xảy ra thế?"

Người nó có vẻ tính tình không được tốt lắm: "Không nhìn thấy có drama à?"

Lam Ấn trực tiếp móc ra một tờ tiền một trăm: "Nói rõ ràng mọi chuyện, gia còn có thưởng."

Ánh mắt người nọ sáng lên, mừng khấp khởi nhận lấy, lời nói chuyện cũng thân thiết hơn nhiều: "Người anh em tới muộn, không biết không sao. Vừa rồi Tề thiếu dẫn người tìm một chủ sạp bán hàng gây khó dễ, nghĩ muốn mời đối phương theo về một chuyến. Người ta không chịu, trực tiếp đánh nhau. Cô gái kia rất tàn nhẫn, thừa dịp Tề thiếu không chú ý, không nói hai lời rạch cổ của hắn.

Máu bắt phụt ra, tôi đứng xa thế này mà nhìn cũng thấy hoảng."

Lam Nguyên ở bên cạnh nghe vậy, hỏi: "Là một cô gái trẻ tuổi, phía sau có một người đàn ông đi theo. Hai người đều mặc quần áo màu đen, đúng không?"

"Đúng đúng, không sai, chính là hai người bọn họ. Một thân đồ đen, giống như hai kẻ sát tinh vậy."

Lam Ấn lại đưa cho người nọ một trăm điểm tín dụng, hàng lông mày nhíu chặt. Không chỉ Triệu Dân, hiện tại ngay cả Tề gia c*̃ng bắt đầu nhúng tay?

Đậu má, sớm không tìm phiền phức, muộn không tìm phiền phức, lại cứ đợi đến lúc em trai nhà hắn rốt cuộc tìm được chính chủ, Tề gia bắt đầu càn rỡ quấy nhiễu.

Lam Ấn có ý định ngáng chân Tề gia, cho bọn hắn chút giáo huấn, nhưng nghĩ lại, ngộ nhỡ tìm không thấy chủ cửa hàng, về sau cần dược phẩm còn phải đến Tề gia cầu dược, chỉ có thể tạm thời dập tắt tâm tư.

***

Trong thư phòng, mặt Tề Hưng còn đen hơn so với đáy nồi, trầm giọng lên tiếng hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Đối phương cấp năm và cấp hai, tổng cộng có hai người. Bên mình cấp năm, cấp bốn, cấp ba, là ba người, nhân số chiếm ưu thế, thực lực chiếm ưu thế, vậy mà đánh không lại! Trò đùa gì thế!

Hứa Giai Tuệ đang muốn mở miệng, Tề Hoan vượt lên trước một bước: "Đều do cô ta vô dụng. Nếu không phải cô ta đánh không lại hộ vệ của dược sư kia, chúng ta làm sao có thể thất bại?"

Gân xanh của Hứa Giai Tuệ nổi lên, muốn giội nước bẩn lên người, tốt xấu gì cũng nên nói sau lưng người ta chứ? Cô ta còn đứng lù lù ở đây đã bắt đầu bôi đen cô rồi.

"Câm miệng, Vương Giao cậu nói." Đức hạnh của con trai ông ta như nào, Tề Hưng rất rõ, lập tức hỏi thăm những người khác.

Vương Giao sao lại không nghe ra ý tứ của Tề Hoan, rõ ràng là muốn để Hứa Giai Tuệ cõng nồi. Tề Hoan không sợ Hứa Giai Tuệ, nhưng một tiểu nhân vật như gã, không dám đắc tội võ giả cấp năm.

Vì vậy, gã trả lời: "Tôi tìm người truyền tin về cho Tề gia, lúc quay lại vừa vặn trông thấy nữ dược sư kia dùng dao găm cắt cổ Tề thiếu. Những chuyện khác, tôi cũng không rõ lắm."

"Thành sự không có, bại sự có thừa!" Tề Hưng bỗng nhiên cầm chén trà trên bàn ném lên người Tề Hoan, hiển nhiên rất tức giận: "Võ giả cấp ba bị võ giả cấp hai bắt làm con tin, một thằng đàn ông đánh không lại phụ nữ, đúng là có tiền đồ!"

Tề Hoan không dám tránh, gắng gượng chống đỡ, khẩn trương lấy tay che cổ, cổ họng k** r*n mấy tiếng, sau đó vì bản thân cãi lại: "Nếu như Hứa Giai Tuệ đánh thắng người ta, con c*̃ng sẽ không lo lắng cô ta nhìn loạn xung quanh!"

"Mày câm miệng." Tề Hưng nhìn vết thương trên cổ con trai, cố nén tức giận đầy người: "Ở nhà nghỉ ngơi một tháng, trong lúc đó không cho phép ra ngoài, an phận ở nhà cho ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!