Chương 21: Kết oán

Đường Hân rơi vào xoắn xuýt. Hai khách hàng trên Tinh Võng thoạt nhìn đều là xuất thân từ gia đình giàu có, không thiếu tiền. Người như thế cao thủ sẽ có rất nhiều, chỉ dựa vào một mình Nghiêm Hạo đoán chừng đánh không lại, hay là tranh thủ thời gian chuồn đi trước?

Đồng thời, trong nội tâm cô lại có chút bi phẫn. Một mình Chỉ Huyết Cao thôi cũng đã có người tìm tới cửa, chẳng lẽ cô chỉ có thể trốn ở phía sau màn, bán hàng thông qua Tinh Võng?

Nghiêm Hạo dường như nhìn ra sự bất an của cô, vụng về an ủi: "Sau khi chữa khỏi vết thương cũ, tôi hình như sắp chạm đến ngưỡng cửa cấp sáu. Chờ tôi mạnh lên, cũng không cần sợ bọn họ."

Coi như trở thành võ giả cấp sáu, một đám hổ sói cắn tới, cũng chỉ có thể tránh đi. Người nhà giàu chơi chính là quần ẩu, ai thèm cùng ngươi chơi solo. Trừ khi thực lực có thể nghiền ép đối phương, mới có thể một chọi nhiều.

Đường Hân uể oải đứng lên: "Quên đi, dọn dẹp một chút rồi về thôi, tránh đầu sóng ngọn gió quan trọng hơn."

"Ở chỗ đó, chính là hai người bọn họ!"

Nơi xa truyền đến một tiếng rống to, Đường Hân chỉ coi là tìm người khác.

Đến khi phát hiện có người đứng ở trước mặt mình, cô mới ngẩng đầu, có chút ngoài ý muốn: "Là anh? Giáo huấn lần trước vẫn chưa đủ? Lại muốn hiến thân nghiệm thuốc?"

Vương Giao nghe vậy khẽ run, không kìm được nhớ tới tình cảnh con dao dăm khua khua trên người mình.

Ánh mắt của gã khẽ đảo, quay đầu liền nhìn thấy người phụ nữ trung niên áo trắng bên cạnh, chợt cảm thấy yên tâm hơn chút.

Cùng đi với gã có hai người, một là người phụ nữ áo trắng Hứa Giai Tuệ, cũng chính là võ giả cấp năm mà Tề Hưng đặc biệt phái đi theo gã. Một người khác là Tề thiếu nháo loạn ầm ĩ, nhất định phải đi theo.

Vương Giao không nghĩ tới vận khí tốt như vậy, ngày đầu tiên đi ra ngoài đã gặp ngay được người cần tìm.

Gã âm thầm động viên bản thân, đối diện chỉ có một tên võ giả cấp năm và một tên trình độ không đáng nhắc tới, còn phía gã có một cấp năm, một cấp bốn, một cấp ba, nghĩ thế nào cũng thấy chiến thắng sẽ nghiêng về bên gã.

Thế là Vương Giao cứng cổ trả lời: "Chủ tử nhà tôi muốn gặp cô, biết điều thì nên chủ động đi với tôi một chuyến."

Đường Hân hơi nheo mắt, coi cô là đồ ngốc à? Đi còn có thể về được sao?

"Chủ tử nhà anh là ai? Muốn gặp tôi như vậy sao lại không tự mình tới? Một chút cũng không có thành ý gì cả." Vừa nói, Đường Hân vừa chắp một tay ra sau lưng, không tiếng động ra hiệu cho Nghiêm Hạo. Cấp bậc của đối phương thế nào?

"Cấp năm, cấp bốn, cấp ba." Nghiêm Hạo thấp giọng nói.

Đáy lòng Đường Hân chợt lạnh, đánh không lại nha.

Cho dù một mình cấp năm đấu với Nghiêm Hạo, hai người khác tiến lên chế phục cô, hay là cấp năm cấp bốn cùng nhau đối phó Nghiêm Hạo, cấp ba đối phó cô thì tình huống nào cũng đều là bọn cô thua.

Từ lúc đến H**ng S* Tinh, cô ỷ vào giá trị vũ lực của Nghiêm Hạo cao mà quét ngang, hiện tại rốt cuộc đến phiên hai người bọn họ bị người ta dùng vũ lực uy h**p?

Tầm mắt Đường Hân đảo qua ba người đối diện, liệu trong số bọn họ có ai sẽ chủ động nói muốn đánh solo không nhỉ?

Hứa Giai Tuệ đột nhiên dâng lên tức giận: "Chủ tử chính là dược sư đệ nhất của H**ng S* Tinh, để ngài đích thân tới gặp ngươi? Hừ, còn thật sự coi mình là nhân vật lớn à, nếu đã không chịu đi một chuyến, vậy thì đánh gãy chân, tìm người khiêng ngươi trở về."

Hứa Giai Tuệ mến mộ Tề Hưng đã lâu, nếu không c*̃ng không cam tâm tình nguyện làm việc cho ông ta. Chỉ là Tề Hưng luôn không đáp lại. Nhưng ngay cả như vậy, Hứa Giai Tuệ cũng không nghe nổi người khác nói nói xấu Tề Hưng.

"Đừng mà." Hứa Giai Tuệ vừa định xông lên đã bị Tề Hoan ngăn lại: "Một cô gái xinh đẹp như thế, đánh gãy chân rất đáng tiếc. Cô đối phó tên đàn ông kia, tôi đi ngăn cô ấy, trước kéo dài thời gian. Vương Giao, tìm người nhét ít tiền, để cho người ta về Tề gia báo tin. Gọi thêm vài người tới, cùng nhau bắt hai người họ về."

"..." Đường Hân mặt không biểu tình, vậy mà thật sự 1vs1. Đối phương nhiều hơn một người, còn ngại nhân thủ không đủ, định từ trong nhà gọi thêm vài người tới. Hắn lớn tiếng nói ra kế hoạch như thế, hoàn toàn không lo lắng bọn cô nghe thấy à? Là cảm thấy hai người bọn cô trốn không thoát ư?

"Được." Hứa Giai Tuệ nhịn xuống lửa giận, xông về phía Nghiêm Hạo.

Rất nhanh, hai người ngươi tới ta đi, đã được vài hiệp.

Dù sao cũng là võ giả cấp năm, hai người vừa đánh vừa có mục đích di chuyển ra xa, nếu ra tay ở gần dễ dàng lỡ tay làm ngộ thương đồng đội.

Vương Giao cầm một trăm điểm tín dụng Tề Hoan cho đi xung quanh tìm chân chạy việc.

Những người bày sạp bán hàng ở phụ cận, khi Hứa Giai Tuệ nói muốn đánh gãy chân Đường Hân đã sớm nhao nhao tránh đi. Hơn nữa, do sợ chuốc lấy phiền phức đã chạy khá xa, tìm được chỗ an toàn mới thò đầu ra nhìn quanh, muốn hóng drama.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!