Chương 2: Hộ vệ

Đường Hân đến địa điểm chỉ định, không thấy người cha tiện nghi kia, chỉ có quản gia ở đó.

Quản gia hơi uốn gối, cười hiền lành: "Bát tiểu thư, để tôi giới thiệu cho tiểu thư một chút về quy trình lĩnh nhận tài nguyên. Trước khi rời nhà, tiểu thư có thể chọn những vật phẩm có tổng giá trị không vượt quá năm vạn điểm tín dụng trong kho hàng. Vật phẩm sẽ dựa theo giá thị trường để tính toán, cụ thể chọn cái gì là do tiểu thư tự mình quyết. Mặt khác, tiểu thư có thể chọn một tên thuộc hạ do Đường gia bồi dưỡng làm hộ vệ, ký khế ước, sau đó theo tiểu thư cùng nhau rời đi."

Độ tự do thật cao nha. Đường Hân suy nghĩ một chút: "Tôi sẽ được cử đến nơi nào? Đến đó làm cái gì?"

Trong mắt quản gia lóe lên một tia dị sắc. Ông ngây người ở Đường gia hơn ba mươi năm, tiếp đón qua không ít người, người có thể trước lúc chọn đồ hỏi ra vấn đề này cũng không nhiều.

Đa số đều kích động chạy đến kho hàng, sau đó tiêu hết điểm tín dụng chọn thứ đồ bản thân thích.

Căn cứ theo sở thích mà chọn, suy tính như vậy hoàn toàn không toàn diện. Thời điểm chọn đồ thì không cảm thấy gì, đến khi rời khỏi Đường gia rồi lâm vào hoàn cảnh khó khăn, phần lớn người đều bắt đầu hối hận, hối hận trước đây đã lãng phí điểm tín dụng ở trên những thứ vô dụng.

Ông từng gặp qua một người vô cùng khoa trương, toàn bộ điểm tín dụng đều mua bình hoa cổ, tơ vàng, ghế gỗ lim, các loại hàng xa xỉ phẩm. Chờ khi nhìn thấy cửa hàng mình được phân cho, trống rỗng, ngay cả thức ăn cũng không có, lúc đấy chỉ biết trợn mắt há hốc mồm. Vì mau chóng muốn biển hiện, chỉ có thể lấy giá thấp bán hết của cải lấy tiền mặt, bao gồm cả mấy thứ xa xỉ phẩm kia. Qua một phen lăn qua lăn lại, tài nguyên trực tiếp ngâm nước một phần ba.

Phần nhỏ những người hỏi rõ ràng tình huống trước thì trong lòng đại khái đã có kế hoạch tổng thể. Lại dựa theo kế hoạch, lựa chọn lấy những tài nguyên thích hợp.

Phải biết rằng, người có thể làm được đến bước này thông thường ra ngoài lăn lộn đều không tệ.

Vẻ mặt quản gia càng tỏ ra cung kính: "Đường gia có sản nghiệp ở rất nhiều tinh cầu, tiểu thư tùy ý chọn một nơi là được. Trên tinh cầu, tiểu thư sẽ nhận được một gian cửa hàng, còn cửa hàng đấy kinh doanh như thế nào, làm về lĩnh vực gì, hoàn toàn do tiểu thư quyết định."

Đường Hân nghe xong hơi gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu: "Mang tôi đi kho hàng nhìn một chút."

Đường Hân đi theo sau quản gia, nhìn ông tôi đưa cho thủ vệ một cái lệnh bài, sau khi thủ vệ xem qua lệnh bài mới cho vào.

Vừa tiến vào kho hàng, Đường Hân không nhịn được líu lưỡi. Kho hàng vô cùng lớn, liếc mắt nhìn không thấy điểm kết. Đồ đạc được phân loại rồi chia theo từng khu vực, xếp ngay ngắn chỉnh tề trên từng giá, mỗi khu vực đều có người chuyên môn quản lý.

Đường Hân không quan tâm đến chuyện khác, đi thẳng đến khu dược thảo. Đợi sau khi nhìn thấy dược thảo quen thuộc, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dược thảo ở đây so với thế giới cũ của cô giống nhau như đúc, tuy rằng tên gọi của dược liệu không hoàn toàn giống.

Vì muốn xác nhận thêm, cô cầm lấy một gốc cây Bạch Vi, cố ý hỏi người trung niên phụ trách quản lý: "Hoa này thật là đẹp, dùng để làm gì vậy?"

Dược thảo không giống những cái khác, phải là người có hiểu biết về dược liệu mới có thể chăm sóc bảo quản chúng.

Người trung niên vui vẻ nói: "Bát tiểu thư, đây không phải là hoa thông thường đâu, đây là một cây dược thảo. Rễ cây của nó chẳng những thanh nhiệt tán sưng, còn có thể trị liệu mụn nhọt sinh mủ độc trong máu, độc rắn cắn bị thương, là một thành phần có trong thuốc giải độc thường thấy nhất."

Đường Hân rốt cuộc yên tâm, hiệu quả và công dụng của dược thảo so với trong trí nhớ của cô thì hoàn toàn giống nhau. Tuy cô đã có nền tảng y học, học lại một lần nữa tuy rất dễ dàng, nhưng có thể trực tiếp dùng tri thức trong đầu thì không còn gì tốt hơn.

Đường Hân tiếp tục chọn mấy cây dược thảo rồi hỏi thăm về dược hiệu, sau đó chậm như rùa đi dạo một vòng toàn bộ kho hàng, tiếc nuối cảm khái với quản gia: "Có rất nhiều đồ tốt, đáng tiếc không thể mang đi."

Quản gia lặng lẽ lau mồ hôi trên mặt. Người cẩn thận tỉ mỉ chọn lựa có, đi dạo hai giờ mà một vật cũng không chọn thì ông thật sự chưa gặp qua. Trong lòng ông ta đang vô cùng hoài nghi, chẳng lẽ vị chủ tử này nhìn xem kho hàng có cái gì, số lượng bao nhiêu rồi âm thầm nhớ kỹ?

Trên mặt, quản gia vẫn cung kính nói: "Bát tiểu thư, nhóm hộ vệ đang đợi ở luyện võ trường. Cô xem, nếu không thì đi chọn hộ vệ trước? Chọn xong hộ vệ rồi quay lại từ từ chọn đồ?"

"Được, ông dẫn đường đi." Đường Hân sảng khoái đồng ý, vừa vặn cho cô thêm thời gian để cân nhắc kỹ.

Luyện võ trường, ba nam hai nữ đang phơi nắng dưới ánh mặt trời, yên lặng đợi.

Một người trong số đó mở miệng trước: "Vừa đợi liền đợi tận hai tiếng, xem ra là muốn ra oai phủ đầu với hộ vệ tương lai."

Người bên cạnh nói tiếp: "Chủ nhân lần này đoán chừng không dễ phục vụ, không biết quỷ xui xẻo nào sẽ bị nhìn trúng."

"Thì cũng chỉ trong bốn người chúng ta thôi, Nghiêm Hạo số tốt đã được điều động nội bộ rồi, chẳng qua là đến góp cho đủ số." Trong lời nói của người này để lộ ra sự hâm mộ.

"Sợ cái gì?" Người cuối cùng trông đặc biệt lưu manh: "Xác suất ba phần tư không bị chọn trúng đâu!"

Bốn người ngươi một lời ta một câu, trò chuyện rất vui vẻ.

Đột nhiên, một giọng trầm thấp vang lên: "Quy tắc hộ về điều thứ bảy, không được thảo luận linh tinh về chủ nhân."

Những người khác liền ngâm miệng không nói, nhất tề đứng ngay ngắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!