Chương 18: Sự việc lên men (1)

Lam Ấn gần đây mọi việc có chút không thuận lợi.

Em trai ngốc nhà hắn khó có được một lần đào ra một cửa hàng bảo bối trên Tinh Võng, nhưng trên người hắn cố tính lại không có đủ tiền, đành trơ mắt nhìn vị khách nào đó đột nhiên xuất hiện, một hơi mua hết sáu phần mười hàng tồn.

Không chỉ vậy, đối phương còn là tên ngu ngốc không hiểu quy tắc của Tinh Võng.

Trong lòng Lam Ấn vô cùng ưu sầu, không có tâm tư đi làm chuyện khác, rảnh rỗi lại chạy lên Tinh Võng ngó một vòng, chỉ sợ trông thấy cửa hàng đóng cửa. May mắn, vị khách hàng ngu ngốc kia dường như đã trông thấy bình luận của em trai hắn, toàn bộ đơn đặt hàng sau đó đều đánh giá không quá kém, điểm số của cửa hàng đạt 3.2 điểm.

Trong ấn tượng của mọi người, bán hàng qua mạng mà 4 điểm trở xuống đồng nghĩa với sản phẩm kém chất lượng, người dạo qua sẽ rất ít. Thói quen của phần lớn khách hàng là lựa chọn tinh cầu trước, sau đó là xem thứ hạng điểm số từ cao xuống thấp.

Lam Ấn nhẹ nhàng thở ra. Hai người tranh mua, tuy số lượng ít đi một chút, nhưng dùng tiết kiệm vẫn có thể ứng phó lượng tiêu hao thường ngày. Lại thêm Dược sư nuôi trong nhà đã đang làm nghiên cứu, nói không chừng không bao lâu, chính bọn hắn liền có thể sản xuất ra.

Nhưng Lam Ấn phát hiện, bản thân đã yên tâm quá sớm.

Dược sư cả ngày mặt ủ mày cau, tự mình độc thoại: "Hai loại dược thảo có dược tính tương xung, làm thế nào mới có thể dung hợp hoàn mỹ chúng vào với nhau? Người chế ra dược cao làm sao làm được hay vậy?" Bị vây hãm ở trong thế giới của mình, tựa hồ đã sinh ra ma chướng.

Sau khi số lượng dược cao được bày bán đã bán sạch, dược cao tự động xuống kệ. Mấy ngày tiếp theo, cũng không thấy lô hàng mới lên kệ. Không biết là do thời gian luyện chế dược cao dài, hay là chủ cửa hàng không chú ý? Nhưng mà em trai hắn đã nhắn hơn chục cái tin rồi, vậy mà một tin cũng không thấy chủ cửa hàng trả lời.

Về phần phát dược cao cho anh em đệ tử trong nhà, không đến vài ngày dược cao đã bị sử dụng hết rồi, đã vậy còn có mặt mũi chạy tới hỏi hắn muốn thêm.

"Dùng kiểu gì mà nhanh hết như vậy? Không phải đã bảo dùng ít đi chút sao?" Lam Ấn mặt đen đi hỏi. Đã nói một tháng một hộp, lúc này mới có mấy ngày hả?

Dược cao mua về nhà đều đặt trong gian phòng của hắn. Thứ nhất là đề phòng lộ tin tức, thứ hai là số lượng đồ vật ít, không phải con cháu đệ tử Lam gia không có cơ hội thấy được.

Người đến không coi là việc gì to tát, cười đùa cợt nhả nói: "Ngươi nói là thời điểm then chốt liên quan đến tính mạng mới dùng dược cao, bình thường vẫn hay dùng Tề gia Chỉ Huyết Tán, nhưng giờ đã dùng qua đồ tốt hơn, lại dùng Tề gia Chỉ Huyết Tán, ai làm kìm lòng nổi. Bình thường động đao động thương, không cẩn thận liền bị thương. Võ giả sao có thể rời xa thuốc trị thương tốt? Nếu không ta bỏ tiền ra mua?

Giá bao nhiêu, tùy tiện nói, ta không thiếu tiền."

Ngươi không thiếu tiền, nhưng ta thiếu hàng. Lam Ấn mặt không biểu tình, rất muốn đánh người.

"Đừng không phóng khoáng như vậy, đồ tốt mọi người cùng nhau chia sẻ. Có còn là anh em tốt hay không, hả?" Người kia lại gần: "Một hộp cũng không thừa sao? Không đến nỗi đó chứ."

Lam Ấn day day trán, người trước mắt không phải là người đầu tiên tới tìm hắn, c*̃ng không phải là người cuối c*̀ng.

"Bởi vì là ngươi, cho nên ta phá lệ lại cho một hộp. Nói thật với ngươi, những người khác đều bị ta đuổi trở về. Đồ là thứ tốt, nhưng nguồn cung cấp không ổn định, sử dụng hết một hộp là ít đi một hộp. Hộp này đừng tùy tiện dùng, nếu ngày thường bị thương thì dùng dược cao hay dùng đi, thời điểm bị thương nặng cần giữ mệnh hãy dùng cái này." Lam Ấn lạnh lùng nói, tiện tay ném một hộp trúc đến.

Người kia một tay tiếp được, mặt lộ vẻ kinh ngạc: "Tuyệt tình như vậy? Tưởng dược sư trong nhà không phải y thuật rất cao siêu, trình độ xếp hạng hàng đầu ở H**ng S* Tinh sao? Đến ông ta c*̃ng không nghiên cứu ra được phương thuốc?"

Đối phương một bên nói, một bên lại nhủ thầm trong lòng, hắn là đệ tử hạt nhân của Lam gia, thiên phú cũng không tệ, tuy địa vị ở Lam gia kém hơn Lam Ấn, nhưng hắn đã ra mặt, Lam Ấn vậy mà cũng chỉ chịu cho thêm một hộp.

Tưởng dược sư? Lam Ấn cười lạnh: "Tưởng dược sư ngày đêm nghiên cứu, gần đây gầy đi bảy tám cân, thành quả rắm gì cũng đều không có. Hai ngày nữa nếu như ông ta không trụ được nữa mà bị bệnh, liền phải tìm y sư khác tới chữa bệnh cho ông ta."

Người tới cũng không phải bao cỏ, nghe thế vẻ mặt dần dần ngưng trọng lên: "Dược cao ở đâu ra? Người luyện chế có lai lịch gì? Có thật sự lợi hại như vậy không?"

Lam Ấn nghe mà thấy phiền, vốn đã tìm không thấy chủ cửa hàng, người này còn muốn ngóng bát quái, tức giận nói: "Cơ mật cấp cao, ít hỏi thăm. Có rảnh thì làm nhiều chuyện đứng đắn hơn đi, ít tụ tập đánh nhau thôi. Dược cao bình thường đều bị lãng phí sạch, về sau có chút việc thật cứu không được ngươi."

"Được được được." Mắt thấy không nghe ngóng được tin tức gì, miệng Lam Ấn thật chặt, người kia bất đắc dĩ đành thôi. May mắn lấy được thêm hộp dược cao, c*̃ng không tính đi một chuyến tay không.

Trước khi đi, người kia nhịn không được quay đầu căn dặn: "Để tâm một chút, ta vô cùng trông cậy vào ngươi để về sau tùy tiện dùng Chỉ Huyết Cao đó, cố lên."

"Nhanh lăn đi." Lam Ấn phất tay, nhịn xuống xúc động trợn trắng mắt.

Hắn có thể không biết tầm quan trọng của dược cao sao? Nhưng biết có ích lợi gì, liên lạc với chủ cửa hàng không được, nhắn tin c*̃ng không rep, địa chỉ cửa hảng là địa chỉ tập đoàn A Ly. Nói không chừng chủ cửa hàng sợ có người tìm tới cửa, sớm đã đề phòng.

Vì giữ bí mật, hắn bảo em trai ngốc giữ chặt miệng, chỉ nói với những người Lam gia khác dược cao tên là Chỉ Huyết Cao, hai chữ Đường Môn hoàn toàn không được nhắc tới. Ngộ nhỡ có người lắm miệng không cẩn thận nói ra thì sao.

Công việc bảo mật cho dù làm tốt, cũng không thể bỗng dưng nhiều thêm ra mấy hộp dược cao được nhá!

Chỗ Tưởng dược sư bên kia hắn cũng không dám thúc giục, ngộ nhỡ người ngã xuống, kẻ khác lại tưởng là bị hắn chọc cho tức chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!