Sau khi rời khỏi chỗ ông chủ Vương, Đường Hân không kịp chờ đợi chạy tới nhìn nhà mới.
Vốn cho rằng cần trang trí, mua sắm chút đồ dùng trong nhà, không nghĩ tới khi bước vào, phát hiện mọi thứ đã được trang trí hoàn tất, đồ dùng cần thiết trong nhà đều có, hoàn toàn có thể xách vali vào ở. Căn nhà bài trí theo phong cách đơn giản không cầu kỳ, rất hợp ý Đường Hân.
Cô lập tức khen không dứt miệng, sâu sắc cảm giác ông chủ Vương là nhân tài hiếm có, về sau có nhu cầu mua thêm nhà thì có thể đi tìm ông ta
Nghiêm Hạo yên lặng nghĩ, đối phương đoán chừng sẽ không cảm ơn lời khen tặng của chủ tử đâu, chắc canh hận không thể để cô quên đi sự tồn tại của ông ta mới tốt.
Rốt cuộc đã có chỗ ở ổn định, Đường Hân vô cùng vui vẻ kéo Nghiêm Hạo đi ra ngoài mua sắm.
Đồ dùng sinh hoạt, quần áo thay mặc hàng ngày, đồ vật Đường Hân thích, mua mua mua. Đường Hân đi phía trước thì nhẹ nhàng ung dung, Nghiêm Hạo theo ở phía sau thì xách theo bao lớn bao nhỏ.
Anh mệt thì cũng không mệt, nhưng nhìn mười bộ quần áo chủ tử mua, trong đó có tám bộ là màu đen, hai bộ khác vẫn là hệ màu đậm, rốt cuộc nhịn không được yên lặng phỉ nhổ. Đây là gu thẩm mỹ gì? Con gái không phải nên mua quần áo lòe loẹt nhiều màu sắc sao?
Nhưng mà, lúc Đường Hân thay một bộ quần áo mới đứng ở trước mặt anh, Nghiêm Hạo nhìn trời im lặng, dung mạo xinh đẹp chính là phạm quy.
Rõ ràng mặc một thân màu đen, ngược lại lại toát ra khí khái anh hùng, khôn khéo lão luyện.
"Tôi mua xong rồi, anh đi xem một chút xem thích bộ nào không." Đường Hân chủ động xách túi trên tay Nghiêm Hạo.
Nghiêm Hạo nhanh chóng lui về phía sau hai bước, trầm giọng nói: "Tôi không cần." Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì bị sờ tay. Thời thời khắc khắc đều phải đề phòng, không thể buông lỏng nửa phần.
Đường Hân buồn bực: "Hành lý của chúng ta đều không xách xuống, anh không mua quần áo thì thay kiểu gì?"
"..." Nói c*̃ng có lý, Nghiêm Hạo do dự một chút, thỏa hiệp: "Mua kình phục* màu đen đi."
(*kình phục: quần áo chất liệu trơn, nhẹ, mát)
Chịu được bẩn, thuận tiện hành động.
Đợi Nghiêm Hạo chọn xong quần áo, Đường Hân đi thanh toán. Lúc đưa túi quần áo cho Nghiêm Hạo, anh mới hậu tri hậu giác tỉnh ngộ, nghĩ thầm, tại sao hai người đều mặc màu đen? Đây không phải là mua thành quần áo tình nhân rồi sao?
Tuy rằng chủ tử vốn nên bao ăn bao ở bao quần áo, nhưng lúc trông thấy cô quét thẻ thanh toán, luôn cảm thấy có chút xấu hổ...
Đường Hân mở từng túi xem xét một lượt: "Đồ mua cũng kha khá rồi, ăn cơm ở bên ngoài xong rồi về."
Nghiêm Hạo nhíu mày: "Ăn đồ bên ngoài không sạch sẽ."
Mấy ngày trước, lúc thiếu tiền đều là mua thịt thú rừng, hoặc là đi săn sau đó tự mình nướng.
"Tôi chỉ biết nướng thịt và làm dược thiện." Đường Hân vô tội nhìn Nghiêm Hạo: "Ăn mấy ngày đồ nướng, dù sao cũng phải thay đổi khẩu vị."
Những thứ liên quan đến dược liệu cô đều muốn học, còn những thứ không liên quan cô liền lười quan tâm, đến mức món ăn biết làm có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mỗi ngày đều làm dược thiện cho mình ăn, luân phiên nhiều lần, coi như dược thiện đối với thân thể tốt, cô c*̃ng ăn đến muốn nôn rồi.
"Đi thôi." Nghiêm Hạo than nhẹ một tiếng: "Chúng ta đi mua nguyên liệu, trở về tôi sẽ nấu cơm."
Hộ vệ biết nấu cơm!
Mắt Đường Hân lấp lánh ánh sao, mong đợi nhìn anh: "Có thể gọi món không?"
"Được, đa số món ăn tôi đều biết làm." Nghiêm Hạo nhẹ gật đầu, nội tâm phức tạp.
Ban đầu lúc chủ tử biết được anh là gen cấp A, võ giả cấp 5, biểu tình lạnh nhạt tự nhiên, căn bản không để anh vào mắt. Bây giờ biết được anh biết nấu cơm, vậy mà trong mắt lại mang theo sùng bái.
Võ giả cấp 5 vậy mà không bằng một tên đầu bếp. Nghiêm Hạo bất bình vì chính mình.
Đường Hân reo hò một tiếng, bắt đầu đọc tên món ăn, một hơi không ngừng nghỉ: "Móng heo kho ngũ vị hương, nước dãi gà (thực ra làm từ đùi gà), ngó sen thái kho, vịt nướng chấm tương, rau trộn nấm kim châm, thịt chưng (thịt trộn bột hấp cách thủy), thịt xào, thịt bò xào lăn, thịt heo đông lạnh,... tùy tiện cái gì cũng được, tôi không kén ăn!"
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!