Chương 14: Tranh mua

Mặc dù dược cao trên Tinh Võng bán được không tệ, Đường Hân vẫn lựa chọn tiếp tục ở ngoài thành bày sạp.

Lão Hắc nghe thấy vừa mở cửa hàng liền có người mua dược cao, cả kinh đến tròng mắt cũng sắp rớt ra ngoài.

Lão không thể tin được, hỏi lại nhiều lần: "Một hộp dược cao yết giá bốn trăm điểm tín dụng? Có người mua? Không chỉ mua một lần, lần thứ hai còn mua tận sáu hộp?"

Đường Hân lười biếng phơi nắng, có doanh thu kiếm được từ Tinh Võng, cô không còn sốt ruột muốn tìm Bá Nhạc ở hiện thực nữa.

"Không phải tôi đã nói rồi sao, ba trăm là giá bán hạ giá. Nếu không phải vì mở rộng thị trường tiêu thụ, để cho người ta dùng thử trước, bình thường yết giá phải là năm trăm."

"..." Lão Hắc nói không ra lời, cảm thấy thế giới quan từ nhỏ tới già của mình bị cọ rửa một lần, có chút không rõ giá trị quan của kẻ có tiền: "Vậy, có phải sau này dự định không bày sạp bán nữa?"

"Sau khi kiếm được tiền, dự định thuê một cửa hàng bán thuốc ở trong thành." Đường Hân tính toán, bày sạp bán hàng ven đường cấp bậc quá thấp, hơn nữa rất ảnh hưởng tới hình tượng. Cô vô cùng nghiêm túc hoài nghi, có lẽ bởi vì bày hàng bán ở vỉa hè, cho nên trước đó người ta mới nhìn cũng không thèm nhìn dược cao của cô!

Trước mắt, tiền bán hàng qua Tinh Võng vẫn chưa được chuyển tới thẻ Liên Bang, đợi tiền tới tay, cô sẽ mở một cửa hàng trong thành.

Cô hoàn toàn không nghĩ sẽ dựa vào bán hàng qua Tinh Võng để tiêu thụ dược cao, số lượng dược cao cô luyện chế ra hiện tại cung không đủ cầu, chẳng phải có thể đem ra đấu giá, người trả giá cao liền được?

Lông mày lão Hắc cau chặt, có chút phát sầu. Từ khi hai người dọa Vương Giao sợ bỏ chạy, người phụ cận khó có được mấy ngày cuộc sống an ổn, luôn ngóng trông ngày tốt như này có thể lâu một chút. Chờ hai người rời đi, nói không chừng lại quay lại sinh hoạt ngươi truy ta đuổi đầy phấn khích trước đây.

Lão chần chừ một lúc, móc ra dược cao trước đó Đường Hân đưa: "Hộp dược cao này ta không dùng đến, tiểu cô nương nhìn xem có thể bày bán trong cửa hàng của cô hay không? Không cần nhiều, tính ta hai trăm điểm tín dụng là được, số còn lại đều thuộc về cô."

Đường Hân cũng không tức giận, nhận lấy: "Được thì được, nhưng ông quyết định kỹ rồi? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp."

Lão Hắc mừng rỡ, vội vàng khoát tay: "Sẽ không sẽ không, làm sao lại hối hận. Hai trăm điểm tín dụng, nên thỏa mãn. Vốn là dược cô đưa ta, căn bản không mất tiền." Lão chẳng qua chỉ cho hai người chai nước, với bó củi, đổi lấy hai trăm điểm tín dụng, còn có cái gì không vừa lòng?

Đường Hân đáp ứng.

Đột nhiên cửa sổ truyền tin có tiếng thông báo vang lên, Đường Hân nhanh chóng kiểm tra: "Vận khí của ông thật tốt, có người vừa đặt mua ba hộp, tôi liền tính một hộp trong đó là của ông nhé."

Ba hộp? Một ngàn hai trăm điểm tín dụng? Tiền bên trên Tinh Võng dễ kiếm như vậy sao?

Lão Hắc mờ mịt, bắt đầu suy nghĩ xem mình có nên lên Tinh Võng mở cửa bán hàng không.

Nghiêm Hạo thoáng nhìn qua lão Hắc, lắc đầu thở dài.

Chủ tử mở cửa hàng thật không tầm thường, ngay cả khách hàng đến cửa hàng mua sắm c*̃ng rất kỳ quái, dù sao anh nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông.

Cửa hàng vừa khai trương, doanh thu mỗi ngày hơn một nghìn điểm tín dụng, lấy ra hù người bình thường, có lẽ là muốn người ta từ đây hoài nghi nhân sinh.

Không biết lần này khách hàng lại cho bình luận kỳ ba như thế nào đây. (Chỗ này Nghiêm Hạo tưởng là khách hàng đầu tiên nhận được đơn hàng thứ 2 rồi và đặt mua thêm đơn thứ 3.)

Song, nằm ngoài dự tính của Nghiêm Hạo, tới tập đoàn A Ly, anh phát hiện đơn hàng mới là của một ID khác, người khách quen đầu tiên chưa ký nhận cũng chưa cho bình luận.

Nghiêm Hạo nhịn không được nhìn lại một lần tên cửa hàng trên Tinh Võng và giao diện giới thiệu sản phẩm. Chẳng nhẽ lời lẽ miêu tả như thế này đặc biệt có lực hấp dẫn đối với thổ hào? Vậy mà không bị người ta mắng là có bệnh thần kinh, Nghiêm Hạo thật sự phục rồi.

Đường Hân bình chân như vại, vô cùng tự tin nói: "Khách hàng này nhất định là người quen của vị khách hàng thứ nhất, thấy dược cao hiệu quả tốt cho nên giới thiệu lên vòng bạn bè, do đó sẽ có những người khác tới đặt mua thử. Chờ đấy, về sau khẳng định sẽ có càng nhiều người chạy tới cửa hàng mua dược."

Cô đoán đúng mở đầu, nhưng không đoán đúng kết cục...

Hai người quả thật là người quen, nhưng đối phương chỉ muốn mua về cho bản thân dùng, hoàn toàn không có dự định tuyên truyền ra ngoài.

Buổi sáng đặt hàng, buổi chiều đã nhận được hàng chuyển phát, tốc độ thật nhanh.

Triệu Dân bóc kiện hàng ra, nhíu mày. Một hộp lớn, bên trong có ba hộp trúc nhỏ. Một hộp dược cao nhỏ như vậy mà dám bán bốn trăm điểm tín dụng, hắn ngược lại muốn xem xem chủ cửa hàng dựa vào cái gì.

Triệu Dân dùng móng tay nhẹ nhàng rạch một đường trên cánh tay, lập tức trên cánh tay xuất hiện một vết thương dài khoảng năm xen

-ti

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!