Chương 13: Khách hàng thứ hai

Mặc dù bán được một hộp dược cao, nhưng mà trước khi người mua xác nhận đã nhận được hàng thì Đường Hân sẽ không thu được tiền hàng. Thế là, Nghiêm Hạo đi săn, Đường Hân nướng thịt, hai người ở ngoài thành qua một đêm.

Lần này, Nghiêm Hạo chủ động ngồi một bên chờ cơm, không từ chối thịt nướng sau khi được Đường Hân thêm nguyên liệu. Ăn ăn ăn, quả nhiên cảm thấy bắp chân phải so với trước đó tốt hơn một chút.

Ăn xong, Đường Hân ngồi vững vàng trên cây nhắm mắt ngủ, không một tiếng phàn nàn oán hận.

Nghiêm Hạo thấy vậy hơi nhướn mày. Hắn từng được huấn luyện đặc biệt về những kỹ xảo sinh tồn nơi hoang dã, ở ngoài dã ngoại như cá gặp nước, không nghĩ tới chủ tử cũng có thể chịu khổ.

Đường Hân rốt cuộc tìm được người khách hàng đầu tiên, ban đêm lúc ngủ vô cùng an tâm, thậm chí khó được làm một giấc mộng đẹp. Trong mộng, khách hàng vô cùng kinh ngạc về dược hiệu của dược cao, nói cho thất đại cô bát đại di, kéo người nhà đến tranh nhau mua, trong nháy mắt mua hết hàng tồn.

Nghĩ đến chỗ vui vẻ, Đường Hân ngăn không được ý cười, khóe miệng giương đến càng ngày càng cao, sau đó tỉnh giấc.

Trông thấy đống lửa nhóm phía dưới, Đường Hân lấy lại tinh thần, hơi thất vọng: "Hóa ra là mộng." Cúi đầu xem thông báo, cả người trong nháy mắt thanh tỉnh.

Thông báo có hai tin nhắn mới. Một là tin tức từ thẻ Liên Bang, báo cho cô biết có tiền chuyển đến. Một tin khác là đơn đặt hàng mới của cửa hàng, khách hàng muốn mua thêm sáu hộp dược cao nữa.

Đường Hân xem đi xem lại hai tin nhắn này, nhìn khoảng hơn mười lần, nụ cười bên môi căn bản không ngăn lại được.

Nghiêm Hạo đi bắt thịt thú rừng ở phụ cận trở về, trông thấy nụ cười ngốc nghếch giống như nhặt được vàng của chủ tử, nói thầm trong lòng, cửa hàng vừa khai trương, người đã vui mừng đến choáng váng rồi?

Khóe mắt Đường Hân thoáng nhìn thấy Nghiêm Hạo trở về, kích động hào hứng báo tin vui: "Người mua xác định thu được hàng, đã chuyển khoản rồi, còn đặt mua thêm sáu hộp!"

Nghiêm Hạo nửa ngày phun ra một câu, không thể tin được: "Đặt thêm sáu hộp?" Người mua không phải ngốc, mà là điên rồi?

Anh cứ cho rằng người mua nhận được đồ thật sẽ cảm thấy giá bốn trăm điểm tín dụng quá hố cha, rất có thể sẽ trực tiếp chọn trả hàng. Chủ tử chốt thành công được một đơn đặt hàng thì vô cùng vui vẻ, anh không có ý tốt nói thẳng, bán được đi không có nghĩa là giao dịch kết thúc, còn có thể bị trả hàng.

Đường Hân nghe nói như vậy, cả người tỉnh táo lại. Cô nghĩ, đúng thế, mới bán có mấy hộp dược cao, ngay cả số lẻ trước kia cũng không sánh nổi, cô vui vẻ như vậy làm gì? Nghĩ đến đây, cô không khỏi phỉ nhổ chính mình, sa đọa!

"Làm sao lại chỉ đặt trước sáu hộp? Nếu thích, không phải nên nghĩ biện pháp mua hết sao?" Đường Hân nói thầm.

Nghiêm Hạo luôn cho rằng bản thân mình khi giải quyết công việc không sợ hãi, cảm tình đạm mạc. Nhưng mà ngây người cạnh tân chủ tử mấy ngày, gương mặt lạnh như băng của anh cũng không nhịn được lộ ra các loại biểu lộ. Ví dụ như giờ khắc này, anh vô cùng xúc động muốn trợn trắng mắt.

Dược cao có thể bán ra đã rất tốt rồi, thế mà chủ nhân còn trông cậy vào người mua ngu xuẩn kia mua hết hàng tồn, nghĩ cũng hay quá nhỉ. Huống hồ...

Nghiêm Hạo đưa thịt thú rừng cho đầu bếp: "Ăn cơm trước, đợi lát nữa chúng ta đi tập đoàn A Ly nhìn xem người mua đánh giá như thế nào về sản phẩm."

"Ý kiến hay, vừa vặn mang theo đơn đặt hàng mới gửi luôn một thể." Đường Hân nhận lấy thịt thú rừng, tinh thần nhiệt tình hăng hái. Cửa hàng rốt cuộc cũng có sinh ý rồi.

Nghiêm Hạo rủ mí mắt, che đi con ngươi đen nhánh. Người mua là một kẻ ngốc thì cũng thôi đi, chỉ sợ đối phương là người không thiếu tiền, nhận được hàng nhưng không hài lòng, cho nên mua nhiều thêm mấy món sản phẩm, sau đó đều đánh giá một sao, cố tình trả thù. Phải biết rằng, sau khi nhận được năm mươi cái bình luận, nếu số lượng khách hàng đánh giá không hài lòng chiếm ba phần, thì cửa hàng sẽ vĩnh viễn bị đóng cửa.

Lui một bước mà nói, cho dù người mua không cho năm mươi lần bình luận kém. Nhưng cửa hàng tổng cộng bán được bảy sản phẩm, toàn bộ bị đánh giá một sao, còn ai nguyện ý ghé thăm? Cửa hàng không ma nào thèm ngó khác gì bị đóng cửa?

Cửa hàng trên Tinh Võng có thông tin cá nhân của chủ cửa hàng, vì vậy mỗi một người chỉ có thể mở được một cửa hàng trên Tinh Võng. Nếu như Đường Môn bị chỉnh cho sập tiệm, chủ tử sẽ không còn cách nào để mở cửa hàng khác trên Tinh Võng.

Nghiêm Hạo liếc mắt nhìn chủ tử nhà mình, cô đang vui tươi hớn hở nướng thịt, có lẽ là đang tưởng tượng tới tương lai tốt đẹp sau này. Anh không khỏi cảm khái một câu, không biết gì là hạnh phúc nhất.

Nghiêm Hạo thầm quyết định, ngộ nhỡ chuyện thật sự phát triển như anh đã dự đoán, anh chỉ có thể tự mình đi một chuyến. Tin tưởng khi anh tìm đến nhà người mua, cùng người mua giải thích đôi câu, hẳn là đối phương sẽ đồng ý đổi bình luận kém thành bình luận tốt.

Nghiêm Hạo cho rằng mình đã làm xong công tác chuẩn bị, anh bình tĩnh ăn cơm.

Tiến vào tập đoàn A Ly, nhìn chủ tử mở màn sáng lên, cảm thấy sẽ không còn chuyện gì có thể khiến cho anh động dung. Nhưng mà lúc tận mắt đọc được đánh giá của người mua, anh thật sự không khống chế nổi biểu cảm trên mặt, lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.

Chỉ là nhìn cách hành văn trong khu bình luận, anh cảm thấy thật xấu hổ, vô cùng muốn rời ánh mắt đi. Nhưng mà Đường Hân ở bên cạnh lại tràn đầy thích thú đọc từng dòng từng chữ bình luận lên.

"Thần y Đại Đại, tôi là fan cuồng của người! Tôi đã nhận được dược cao, phải nói là dùng cực cực tốt! Lớn như vậy rồi mà tôi chưa từng thấy qua dược cao nào thần kỳ lại dùng tốt như vậy! Quả là thế gian hiếm thấy! Không hổ là Thần y đại đại! Cái gì Tề gia Chỉ Huyết Tán, Mã gia Kim Sang Dược, căn bản đều kém Đường Môn Chỉ Huyết Cao! Cho đến bây giờ, khi dùng dược cao của Thần y, tôi mới biết được dược phẩm hay dùng trước kia thua kém nhiều thế nào!

Đại Đại chú ý nhé, cửa sổ giao diện sản phẩm miêu tả quá hàm súc khiêm tốn, hại tôi suýt chút nữa bỏ lỡ bảo bối tốt như vậy! Đề nghị sửa chữa. Đại Đại, tôi đã say mê Đường Môn, quyết định về sau chỉ dùng sản phẩm của Đường gia! Giao diện yết giá quá tiện nghi, coi như tăng gấp đôi bán cũng đều siêu cấp có lời. Về sau làm ơn nhất định phải mở rộng chủng loại dược phẩm nha, bởi vì dùng qua dược cao của Đường Môn, nhìn lại cũng chướng mắt những sản phẩm của nhà khác!"

Đường Hân một hơi đọc xong, lập tức tâm tình sảng khoái, lôi kéo Nghiêm Hạo nhìn bình luận: "Anh nhìn xem, người mua này thật tinh mắt, lại còn vô cùng thành thật vô cùng đáng yêu!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!