Chương 12: Khách hàng thứ nhất

Sáng sớm, Lam Ấn ở trong sân luyện võ.

Từng cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo không khí mát lạnh. Thế nhưng ngay cả như vậy cũng không thể thổi khô một thân nóng bức của hắn. Quần áo trên người sớm đã ướt nhẹp, mồ hôi trên trán không ngừng nhỏ giọt rơi xuống, suýt chút chảy vào mắt hắn.

"Hô..." Động tác cuối cùng hoàn thành, Lam Ấn cầm lấy khăn mặt trên kệ, lau qua đầu tóc bị mồ hôi thấm ướt.

Trưởng tử Lam gia không chỉ đại biểu cho vinh quang, còn mang ý nghĩa trách nhiệm không thể từ chối. Chỉ có không ngừng mạnh lên, mới có thể mang đến cho Lam gia tương lai càng sáng lạn hơn.

"Chuyển phát nhanh của Lam Nguyên, mời ra ký nhận." Ngoài cửa có shipper gào lên.

Lam Ấn bật cười, em trai bảo bối lại ở trên Tinh Võng mua đồ.

Lam Ẩn ký xong chữ ký như rồng bay phượng của mình, shipper lấy ra một cái hộp nhỏ đưa cho hắn.

Lam Ấn hơi giật mình, cái hộp này có chút nhỏ.

Cầm hộp đi vào nhà, Lam Ấn trực tiếp ném hộp lên giường em trai nhà mình: "Tỉnh, chuyển phát nhanh của em đến."

Lam Nguyên nằm trên giường uốn éo người, xoa xoa mắt: "Gì?"

"Mặt trời chiếu đến mông rồi, còn chưa chịu dậy?" Lam Ấn đi đến trước tủ, chuẩn bị tắm rửa thay quần áo. Trên người toàn là mồ hôi, dinh dính có chút khó chịu, phải đi tắm một cái.

"Chuyển phát nhanh của em!" Lam Nguyên chưa tỉnh ngủ, ngây người nhìn trần nhà vài giây mới phản ứng kịp, kêu lên một tiếng sợ hãi, lập tức từ ngồi bật dậy, ôm cái hộp nhỏ không buông.

"Cái gì đấy? Sao ôm như bảo bối vậy." Lam Ấn thuận miệng hỏi một câu.

Lam Nguyên trong lòng vui rạo rực, vẻ mặt lại tỏ ra nghiêm túc: "Là dược cao Thần y chế ra, hiệu quả rất tốt."

"..." Lam Ấn dừng động tác trên tay, tỏ vẻ mình không nghe rõ: "Cái gì cơ?"

"Đường Môn Chỉ Huyết Cao! Chủ cửa hàng là một Thần y, đồ bán rất đắt, mất gần nửa tháng tiền tiêu vặt của em." Nâng cái hộp trên tay, Lam Nguyên đau như bị xẻo mất miếng thịt. Một tháng tiền tiêu vặt của hắn mới có một ngàn điểm tín dụng, bình thường hắn mua không ít đồ linh tinh trên Tinh Võng. Sau khi mua xong dược cao, số tiền dư lại trong thẻ chả còn bao nhiêu.

Lam Ấn nhịn không được khóe miệng co giật, mở miệng hỏi em trai: "Sao em nhìn ra chủ quán là Thần y?"

Lam Nguyên liếc mắt: "Trong cửa hàng có viết, chủ quán là Thần y."

Lam Ấn tiếp tục hỏi: "Làm sao em biết dược cao có hiệu quả tốt?"

Khuôn mặt mập mạp xoắn xuýt: "Nếu như là Thần y làm, hiệu quả chắc chắn sẽ không kém. Đáng tiếc chủ quán không đăng ảnh chụp cụ thể, nếu không đã có thể nhìn xem nó là dạng gì."

Đột nhiên, ánh mắt hắn sáng lên, vỗ vỗ hộp nhỏ trong ngực: "Không phải dược cao đã được đưa tới rồi à? Mở ra xem là biết."

Lam Ấn cười ha ha hai tiếng, sau đó lạnh mặt: "Đừng mở, giữ nguyên đai nguyên kiện trả về đi. Em bị người ta lừa rồi."

Lam Nguyên không phục: "Anh nhìn cũng chưa nhìn, làm sao biết em bị lừa?"

Lam Ấn thầm than, em trai ngốc nhà mình không cần kế thừa gia nghiệp, cả ngày chơi bời, bị cha mẹ làm hư. Cho nên với trí thông minh này, hoàn toàn không giống như cùng một mẹ sinh ra với hắn.

"Chủ quán lấy tên là Thần y em liền tin? Bỏ ra gần nửa tháng tiền tiêu vặt, không phải bị hố thì là gì? Có ai khác mua qua chưa?"

Lam Nguyên không hé răng. Nghe anh trai nhà mình nói như vậy, dường như đúng là có chút không đúng lắm.

"Vậy, vậy mở ra xem thử, dùng không tốt thì trả lại?"

Lam Ấn bóp ấn đường: "Ngộ nhỡ người bán nói em đã dùng qua, không cho trả hàng thì sao?"

Lam Nguyên khẽ cắn môi: "Cùng lắm thì không trả, trực tiếp cho chủ quán bình luận kém. Dù sao cũng chỉ là gần nửa tháng tiền tiêu vặt, nhịn một chút, tháng sau lại có tiền."

"Tùy em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!