Chương 11: Mở cửa hàng

Đường Hân dẫn theo Nghiêm Hạo, tùy tiện tìm một quán trọ trong thành thuê một gian phòng.

Ánh mắt phục vụ hơi mập mờ, xác nhận lại với cô: "Chỉ cần một phòng?"

Đường Hân gật đầu, vì tiết kiệm tiền, chỉ có thể kiên nhẫn chịu đựng chút, thuê tạm một phòng.

Trong lòng Nghiêm Hạo cảm khái, chủ tử nhà mình thật sự rất hao tổn tâm cơ, không có cơ hội thì sáng tạo cơ hội, thế nào cũng muốn tiếp cận anh.

Nằm ngoài dự liệu của anh, Đường Hân cầm chìa khóa mở cửa phòng, quay đầu lại hỏi: "Một người ngủ giường, một người ngủ đất. Ngủ dưới đất anh có ngủ được không?"

Nếu như anh nói không ngủ được, có phải cô sẽ ngủ đất, nhường giường lại cho anh?

Nghiêm Hạo căng mặt nói: "Tôi ngủ trên sàn nhà."

Một đêm bình yên, không có chuyện gì xảy ra.

Mấy ngày sau đó, Đường Hân quả thật làm như những gì cô nói, sáng sớm ở ngoài thành bày sạp bán hàng, đến tối thì thu sạp về quán trọ nghỉ ngơi, đồ ăn đều là thức ăn nhanh.

Đáng tiếc, đợi đã lâu nhưng vẫn chậm chạp chưa gặp được Bá Nhạc biết thưởng thức dược của cô. Ngược lại, bước chân của người đi đường khi đi ngang qua sạp hàng của cô càng lúc càng nhanh.

Biểu tình trên mặt Nghiêm Hạo trở nên nghiêm túc, lên tiếng nhắc nhở: "Điểm tín dụng đã sắp tiêu hết. Có thể cầm cự được hôm nay và ngày mai, nhưng sáng ngày kia thì không còn tiền ăn cơm, ban đêm phải ngủ ngoài đường."

Đường Hân phiền muộn đến không muốn nói chuyện.

Cô sắp phát điên lên được, trong lòng cũng rất sốt ruột. Mỗi ngày đều chế dược cao, hiện nay bên trên sạp hàng đã có hơn năm mươi bình dược cao. Nhưng đừng nói Bá Nhạc, ngay cả bệnh nhân trọng thương cũng đều không có. Nếu có người bị thương dùng dược của cô vào, mặc kệ người đó đồng ý hay không đồng ý, cô tuyệt đối sẽ lập tức xông tới, trực tiếp xoa dược cao lên vết thương của người bệnh. Đợi những người khác nhìn thấy hiệu quả của dược cao, còn sợ không có danh tiếng?

Nghĩ đến đây, Đường Hân không khỏi tiếc nuối. Hôm Vương Giao gây chuyện, cơ hội tốt biết bao nhiêu, lúc đấy đúng là cô không nên mềm lòng mà, kết quả bỏ qua cơ hội tuyên truyền. Hiện tại bỏ lỡ rồi, không biết khi nào mới có thể xuất đầu đây.

Mắt thấy lão Hắc sát vách lại đàm phán thành công một cuộc làm ăn, cười đến con mắt híp thành một đường thẳng, tâm tình Đường Hân càng thêm phiền muộn.

Bỗng nhiên, lão Hắc lại gần hỏi: "Còn chưa khai trương à?"

Đường Hân tức giận nói: "Đừng nói nữa, ngay cả một người trả giá với tôi cũng đều không có. Nào giống ông, sạp hàng làm ăn rất không tệ."

Lão Hắc cười hì hì nói: "Mấy mối làm ăn nhỏ miễn cưỡng có thể sống qua ngày thôi. Ta nói này, dù sao đồ vật bên trên sạp hàng cũng bán không được, hay là hạ giá xuống. Trước dùng giá vốn bán ra, kiếm chút nhân khí?"

Lão Hắc mặc dù chạy trước, nhưng sự tích anh hùng của hai người Đường Hân đã được nghe lại từ miệng những người khác.

Mấy ngày nay hai người mỗi ngày đều bày sạp bán hàng cạnh nhau, Vương Giao chuyên làm bậy kia cũng không thấy xuất hiện nữa, trong lòng lão Hắc rất vui vẻ. Tuy nói lão thân kinh bách chiến, mỗi lần đều chạy rất nhanh, chỉ khi nào bị bắt được mới không tình nguyện "trích máu" (nộp oan phí bảo kê). Lão rất hy vọng hai tôn Đại Phật này bày sạp bán hàng ở đây lâu dài, tiện thể che chở lão.

"Hạ giá?" Đường Hân có chút do dự. Nói thật, không phải cô không nghĩ tới biện pháp này. Chế dược là mua bán một vốn bốn lời, giá bán là ba trăm điểm tín dụng, nhưng thật ra tiền vốn bỏ ra thì chưa đến năm mươi điểm tín dụng. Nhưng thân là dược sư đệ nhất Liên Bang, lòng tự ái luôn được cô xếp đầu. Mặc dù không ai biết việc cô làm ở đây, nhưng cô vẫn cảm thấy thật xấu hổ.

Chẳng lẽ cô đã lưu lạc tới trình độ lấy ít lãi để đẩy mạnh lượng tiêu thụ rồi ư? Đường Hân nghiêm mặt nghĩ thầm, vậy còn không bằng để cho Nghiêm Hạo trói người tới, ở trước mặt mọi người thí nghiệm hiệu quả của thuốc.

Thuốc mới để bán ra được rất phiền phức, trước tiên cần phải thử nghiệm trên thân động vật, sau khi không có vấn đề còn phải làm thí nghiệm trên cơ thể người. Cô biết rõ thuốc của bản thân an toàn đáng tin, nhưng hết lần này tới lần khác người ta lại không tin.

Lão Hắc ở bên cạnh tiếp tục khuyên nhủ: "Đồ vật giá cả quá cao, ngoại trừ kẻ có tiền thì ai mua nổi? Nhưng những người có thể mua được kia, cần gì phải mua dược cao của cô chứ? Khẳng định sẽ lựa chọn Tề gia có danh tiếng lâu năm. Trừ khi là bán ra trên Tinh Võng, trên mạng có một đống thiếu gia tiểu thư có tiền, tính tình lại bốc đồng, thích dùng tiền mua niềm vui."

Mắt Đường Hân sáng lên. Đúng thế, còn có Tinh Võng, làm sao cô lại quên mất Tinh Võng chứ?

Tinh Võng là sản nghiệp dưới danh nghĩa Tập đoàn A Ly, đồ bên trên Tinh Võng cái gì cần có đều có cả. Khi khách hàng mua sản phẩm trên Tinh Võng, bất kệ người bán ở tinh cầu nào, đều có thể thông qua hậu cần của A Ly gửi hàng hóa đi, đưa đến tinh cầu của khách hàng.

Đường Hân trước đây làm ra dược cao, người tới cửa cầu mua đã đạp phá hỏng cả cổng, trông giữ ngay bên ngoài, căn bản không dư thừa dược phẩm mà bày bán trên Tinh Võng. Ngược lại có người nhanh chân hơn, sau khi mua được dược phẩm của cô liền chạy lên Tinh Võng bán lại với giá cao hơn.

Bên trên Tinh Võng có nhiều người tiêu tiền như nước, vung tiền như rác chỉ vì tìm thú vui.

Trước kia, vây quanh bên người cô đều là nhân vật có tiền, cho nên không cảm thấy gì. Nhưng bây giờ ngẫm lại, thật ra thì giá của Chỉ Huyết Cao không thích hợp với tầng lớp bình dân dưới chót, tối thiểu giai cấp bậc trung trở nên mới có thể bỏ tiền mua nổi.

Đường Hân không khỏi hưng phấn trở lại, nhưng suy nghĩ hơi chuyển, lại nhận ra có chỗ không ổn: "Không đúng, H**ng S* Tinh nửa năm mới có phi thuyền đến những tinh cầu khác, địa phương quỷ quái này có thể có hậu cần (shipper) của A Ly không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!