"Được rồi, vì anh là vị khách đầu tiên của bổn tiệm, số lẻ còn lại không tính nữa. Dược cao dư ra tặng cho anh." Đường Hân nhìn một xấp tiền giấy, tâm tình không tệ, vui vẻ thu hồi lại dao găm, tra vào vỏ đao, rồi cầm một cái hộp trúc nhét vào trong túi áo Vương Giao: "Anh thế này là chiếm được tiện nghi lớn đấy!"
Mẹ nó, dùng vũ lực uy h**p gã mua sản phẩm ba không với giá cao, lại còn dám nói là gã chiếm được tiện nghi, đủ vô sỉ.
Trên mặt Vương Giao nặn ra một nụ cười lấy lòng: "Cảm ơn, cảm ơn."
"Hoan nghênh lần sau lại tới. Nhớ kỹ, tên dược là Đường Môn Chỉ Huyết Cao." Trước khi đi, Đường Hân cất hết số hộp trúc còn lại vào trong túi, không quên làm tuyên truyền cho cửa hàng tương lai.
"Vâng vâng vâng." Vương Giao liên tục gật đầu, chỉ cần có thể nhanh chóng tiễn ôn thần này đi, nói cái gì cũng đúng. Gã sẽ nhớ kỹ năm chữ "Đường Môn Chỉ Huyết Cao", quyết tâm về sau nhìn thấy sẽ đi đường vòng!
Mắt thấy hai ôn thần đã đi xa, Vương Giao cao giọng hô lên với đám đàn em: "Còn không qua đây đỡ tao."
Các chủ quán khác thừa dịp hỗn loạn chạy đi, Vương Giao cũng mặc kệ không quản nữa, hôm nay đi ra ngoài không xem hoàng lịch, gặp vận xui lớn!
Một bên khác, Đường Hân sau khi vào thành thì ý cười trên môi vẫn luôn không dứt, tiền trong hộp gỗ đếm hết lần này đến lần khác. Sau đó cảm khái nói: "Làm buôn bán cái gì? Trực tiếp đánh cướp tiền còn nhanh hơn, đúng là làm ăn không cần vốn mà."
Mặc dù tiền đối với cô mà nói chỉ là các con số, nhưng hôm nay liên tiếp bị người xem thường, thật vất vả mới bán được một hộp dược cao, cho nên tiền lẻ trên tay phá lệ càng nhìn càng thuận mắt.
"Muốn ăn cái gì? Tôi mời khách." Đường Hân vung vẩy mấy tờ tiền giấy, sặc mùi khí chất của nhà giàu mới nổi.
Nghiêm Hạo nhịn xuống không có chửi thề. Anh là hộ vệ, ăn ở đi lại vốn là việc chủ tử phải quan tâm. Mặt khác, mỗi tháng còn phải đúng hạn chuyển tiền lương vào thẻ của anh.
Sờ sờ trường đao bên hông, nể tình cô tặng cho anh một thanh đao tốt, sẽ không so đo với cô: "Đồ nướng."
Đường Hân đồng ý.
Trên mỗi một tinh cầu đều có một bộ phận người làm nghề săn bắn kiếm sống. Sáng sớm ra ngoài đi săn, buổi chiều trở về thành lấy dã thú săn được ra rao bán ngoài chợ, sau khi bán hết phần lớn đều sẽ đổi thành tiền.
Trong tay có tiền, Đường Hân trực tiếp tìm tới nơi rao bán dã thú, mua hai con thỏ mập mạp về.
Một bên trả tiền, một bên quay đầu cười nói với Nghiêm Hạo: "Anh có lộc ăn nha. Tôi có học qua dược thiện, lúc nướng thỏ có thể phối chung dược thảo với thịt thỏ, ăn sẽ càng ngon hơn, đối với cơ thể cũng rất tốt."
"..." Nghiêm Hạo không hiểu sao nhớ đến Vương Giao, mặt than nói: "Hai con thỏ, mỗi người một con, tự nướng tự ăn."
Dù sao giá trị võ lực của anh cao, tuyệt đối không chấp nhận bị uy h**p.
Đường Hân vừa bực mình vừa buồn cười, còn có chút bất đắc dĩ. Tình huống này không đúng nha. Cô là đệ nhất dược sư, đệ nhất! Thế quái nào đến nơi này lại bị người ta ghét bỏ chứ.
"Hai người dự định ăn đồ nướng à?" Chủ quán là một anh chàng trẻ tuổi, cười lên trông khá sáng sủa. Vừa vặn nghe thấy hai người nói chuyện, tiện tay chỉ: "Bên cạnh là sân nhà tôi, hai người có thể ở trong sân nướng thỏ. Miễn phí cung cấp củi, còn có dao nhỏ và bộ đồ ăn."
Đường Hân ngạc nhiên: "Thật thuận tiện, suy nghĩ rất chu đáo."
Anh chàng trẻ tuổi cười hì hì nói: "Cung cấp nhiều dịch vụ tiện lợi cho khách hàng thì khách hàng quen mới nhiều được, nếu không sao kiếm đủ tiền mua nhà?"
Anh chàng nhận tiền, xuyên tốt con thỏ mới đưa qua. Một con thỏ dùng một cây gậy xuyên qua, hai con chính là hai cây.
Nghiêm Hạo chủ động nhận lấy xách trên tay, đi theo Đường Hân đến sân nướng thịt.
Đường Hân vừa tiến vào trong sân liền phát hiện anh chàng chủ quán kia quá khiêm tốn rồi. Trong sân đã được chuẩn bị sẵn mọi thứ cần thiết, chỉ cần nhóm lửa, sau đó gác cây gậy đã xuyên thịt thỏ lên trên đống lửa là có thể bắt đầu nướng. c*̃ng có than củi và giá nướng, có thể cắt thịt thành những khối nhỏ rồi đặt lên trên giá nướng để nướng.
Nghiêm Hạo yên lặng nhóm hai đống lửa, sau đó giơ lên hai con thỏ cho Đường Hân chọn trước.
Đường Hân không nhiều lời, tiện tay cầm lấy một con liền đặt lên trên đống lửa.
Chỉ một lúc sau, trong không khí đã tràn ngập mùi thịt thơm ngon.
Đường Hân thỉnh thoảng chuyển động cây gậy, dùng dao nhỏ vạch ra vài đường trên người con thỏ, khiến thịt được nướng đều, dễ dàng chín vào tận bên trong hơn.
Đợi đến khi mặt ngoài của con thỏ hiện lên một tầng màu vàng nhạt, dầu nhỏ từng giọt từng giọt xuống đống lửa bên dưới phát ra tiếng "lốp bốp", cô mới từ trong nhẫn lấy ra hai gốc Lam thảo, nhét Lam thảo vào trong bụng thỏ mập, rải muối lên, lại tiếp tục nướng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!