Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Mọi người nhìn anh chàng trẻ tuổi mặc áo hoodie một chút, lại nhìn thiếu niên mười sáu tuổi đứng sau lưng không thấp hơn cậu bao nhiêu: "..."
Mẹ Trần sửng sốt, nổi trận lôi đình: "Thằng nhóc thúi, cậu chiếm tiện nghi của ai đó hả!"
Móng tay dài đỏ chót đính hột, chạy một vòng tròn trên không trung, xông thẳng đến mặt Hạ Du Châu. Phía sau Hạ Du Châu còn có cậu nhóc, không thể di chuyển được, chỉ có thể hơi lách người nghiêng đầu đi, giơ khuỷu tay lên đỡ.
"Bộp!" Đau đớn như trong dự liệu không xuất hiện, một bàn tay nhỏ bé yếu ớt tái nhợt nắm chặt cổ tay của người phụ nữ. Theo bàn tay kia nhìn qua, mọi người ai cũng ngẩn ra, đúng là thiếu niên ốm yếu trốn sau lưng sau lưng Hạ Du Châu.
Một tay của Trần Mặc vẫn níu áo của Hạ Du Châu như trước, tay kia thì nắm chặt cổ tay của mẹ mình, giọng nói khàn khàn: "Mẹ ầm ĩ đủ chưa?"
Người phụ nữ nhìn Trần Mặc, lại nhìn bàn tay của mình một chút, vẻ mặt không thể tin được: "Trần Mặc, con đang nói chuyện với mẹ đấy hả?"
Trên mu bàn tay tràn đầy lỗ kim, xương tay nhỏ bé yếu ớt và mạch máu màu xanh lồi lên, hơi run rẩy. Trên mặt của thiếu niên phủ đầy mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt lại sáng lên: "Không, không phải..."
Tiếng cuối cùng biến thành tiếng khí, bàn tay tái nhợt chợt buông xuống.
Hạ Du Châu cảm thấy cánh tay ở eo mình chợt trượt xuống, một tay ôm lấy cậu nhóc ngã quỵ: "Trần Mặc!"
Hai mắt thiếu niên nhắm chặt, không hề có chút phản ứng.
Người chung quanh lập tức rối lên, y tá chạy đến hỗ trợ đỡ, Hạ Du Châu đổi tay ôm ngang cậu nhóc lên. Xương cốt của nam sinh khá nặng, cho dù có gầy đến da bọc xương thì vẫn nặng, lúc thảy người xuống giường, Hạ Du Châu liền nghe thấy eo mình kêu cót két một cái.
Bác sĩ điều trị đi ngang qua liền đi vào, kiểm tra tình hình của bệnh nhân. Người xem náo nhiệt trong hành lang bàn luận ầm ĩ, có bác gái nhìn không nổi nữa, mở miệng chỉ vào mẹ Trần Mặc: "Cô làm mẹ cái kiểu gì thế hả, con mình bệnh tới mức đó rồi mà còn ầm ĩ với nó nữa."
"Mặc mớ gì đến bà!" Người phụ nữ trả lời bác gái một câu, xoay người vào xem con thế nào. Bà không đi đến cạnh giường, đứng cách hơn hai bước nhìn con trai yếu ớt không có sức, hai tay nắm lấy nhau, vô ý thức gảy hột lấp lánh trên móng tay.
"Không sao, là tuột huyết áp." Bác sĩ thu ống nghe lại, hỏi y tá bên cạnh, "Sáng sớm nay cậu bé ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi, nhưng mà chẳng ăn được bao nhiêu thì đã ói ra mất." Vẻ mặt y tá đau khổ nói, bởi vì liên tục tiêm đủ loại thuốc vào, bản thân Trần Mặc ăn uống cũng chẳng tốt mấy, sáng nay có ói ra nhưng cũng không khiến y tá để tâm.
Bác sĩ thở dài: "Tìm bác sĩ Tư cho cậu ấy chút đường glu
-cô đi." Tư Quân là bác sĩ điều trị, tất cả đơn thuốc đều phải qua tay hắn, bác sĩ khác không có quyền cho Trần Mặc uống thuốc. Y tá lên tiếng trả lời đi tìm Tư Quân, bác sĩ cũng rời khỏi, trong phòng bệnh lại yên tĩnh lại lần nữa.
Hà Dư đi tới, nói với mẹ Trần: "Dương Lệ Na, chúng ta nói chuyện đi."
Trợ lý cầm một bản thoả thuận dày đưa tới trước mặt mẹ Trần: "Bà Dương, sở nghiên cứu của chúng tôi quyết định sẽ cung cấp miễn phí trị liệu cấy ghép cốt tuỷ cho Trần Mặc, mời bà ký vào đây."
Mẹ Trần không để ý đến hắn, vẫn gảy móng tay như trước, mãi đến khi gảy hột đính trên ngón cái bắn tới trên giường bệnh trắng như tuyết. Một lát sau, lấy điện thoại ra chụp một tấm hình con trai đang hôn mê bất tỉnh: "Đừng cho là tôi không biết, anh muốn mang nó đi làm thí nghiệm, chữ này tôi tuyệt đối không ký đâu. Nó có bản lĩnh như thế, muốn trị thì tự mình ký đi."
Nói xong, mang theo phóng viên và người quay phim nghênh ngang rời đi.
"Xít ——" Hạ Du Châu từ từ đứng thẳng người lên, xoa xoa thắt lưng, "Thứ chó má gì vậy trời!"
Hà Dư cởi áo blouse trắng ra, đưa cho trợ lý, lộ ra áo dài tay màu đỏ rượu bên trong: "Bà ta chính là người điên vậy đó, phải nhanh chóng chuyển viện thôi. Sáng sớm nghe nói bà ta tới đây, anh cũng chẳng kịp thay đồ nghiên cứu, chạy thẳng từ phòng thí nghiệm tới đây."
Hai mắt Hạ Du Châu sáng lên: "Anh bận thì về trước đi, em ở đây chăm sóc cậu nhóc cũng được."
Hà Dư cười lắc đầu: "Em cũng đâu có quan hệ gì với nó đâu, sao lại làm phiền em như thế được. Trợ lý đã đi làm thủ tục chuyển viện rồi, tiêm đường glu
-cô thì tụi anh sẽ đi."
"Vội như thế à?" Hạ Du Châu sờ cái trán thấm ướt mồ hôi của con trai, ngầm cắn răng. Đây không phải là chuyện tiêm đường glu
-cô vào là có thể giải quyết, cậu nhóc vừa được chuyển hoá xong, cần phải uống máu tươi ngay.
"Phù phù..." Trần Mặc từ từ mở mắt ra, cuối cùng suy yếu do sơ ủng mang đến cũng hiện ra, th* d*c từng hơi, đáng thương nhìn về phía Hạ Du Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!