Chương 39: Nốt ruồi nhỏ

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Tư Quân cầm điện thoại, nghịch với nó hồi lâu. Chắc là do cúi đầu mà gò má lạnh lùng anh tuấn hơi gồ lên, nhìn qua cứ như đang tức giận.

Hạ Du Châu nhìn hắn phân cao thấp với điện thoại, không hiểu sao lại muốn cười: "Sao thế?"

"Hệ thống hỏng rồi!" Lãnh chủ đại nhân khoá điện thoại, không thông báo nhiệm vụ mới nữa, cũng không nói lên xe, đứng tại chỗ mím môi, cũng không biết là đang phân cao thấp với ai.

Hạ Du Châu nghiêng đầu nhìn hắn: "Vậy thì khất trước nhé?" Làm nhiệm vụ trước, đợi hệ thống sửa song rồi sẽ bổ sung điểm sau.

Lúc nãy mới vận động kịch liệt khiến cho tóc Hạ Du Châu bị rối, bị ánh đèn đường mạnh của đường quán bar chiếu vào, trông bông bông xù xù. Bây giờ răng nanh nhỏ biến thành nằm ngang, xích lại gần nhìn xem, trông như bé mèo ngoẹo đầu vậy.

Tư Quân im lặng nhìn cậu chằm chằm một lúc, gật đầu.

Lái xe về tiểu khu Tư Quân ở thì đêm đã khuya, trong sân cực kỳ yên tĩnh. Hạ Du Châu cầm kiếm, mắt nhìn sáu đường tai nghe tám hướng, cẩn thận đưa Tư Quân đến cửa nhà, cũng không thấy được một cọng lông của con Husky.

"Đề phòng thế này cũng không phải là biện pháp, phải nhanh chóng tìm ra nó mới được." Hạ Du Châu đi một vòng quanh hành lang, để phòng con chó kia trốn trong lối thoát hiểm.

"Mai sẽ thông báo lệnh truy nã." Tư Quân mở cửa, đứng ở cạnh cửa giơ tay lên mời cậu vào.

"Lệnh truy... nã gì?" Hạ Du Châu nhìn cánh cửa mở rộng kia, nuốt nước miếng một cái, chẳng biết tại sao lại bắt đầu thấy căng thẳng.

Không giống với căn biệt thự lớn có phong cách làm việc ở ngoại ô, đây là không gian riêng tư thuộc về Tư Quân. Lúc đi học, Tư Quân đã từng đến phòng khám nha khoa, nhưng cậu lại chưa từng đến chỗ Tư Quân ở, vẫn luôn cực kỳ tò mò với lãnh địa thần bí này.

"Quao!" Bước vào cửa, Hạ Du Châu bị khung cảnh trước mắt làm cho kinh ngạc.

Bề ngang rộng mở khá là sang trọng, nhìn vào thì rộng khoảng một trăm thước vuông (khoảng 84 m²). Không có tường ngăn giữa phòng ngủ và phòng khách, chỉ có một tầng lệch. Đứng ở giữa phòng khách là có thể nhìn thấy mấy bậc thang dưới phòng ngủ hình cung, và cửa sổ sát đất gần giường lớn trong đó. Cả một mặt tường chính là cửa sổ thuỷ tinh sát đất, nằm ở trên giường là có thể quan sát cảnh đêm của nửa thành phố.

Căn nhà rộng mở sáng sủa không có nơi riêng tư, cũng mang ý nghĩa không chào đón khách.

"Có gì không đúng à?" Tư Quân đi tới, đưa cho cậu một ly trà táo đỏ.

"Không." Hạ Du Châu nhận chén trà, ngồi xuống sô pha, "Chỉ là không nghĩ tới, nhà anh ở là loại phong cách này."

Trong ấn tượng của cậu, Tư Quân vẫn là quý công tử cứng nhắc cẩn thận, toà nhà có phong cách phục cổ Châu Âu ở ngoại ô mới phù hợp với hắn. Lúc trước nhìn thấy hắn lái chiếc xe thể thao kia thì đã rất kinh ngạc, giờ lại nhìn thấy căn phòng rộng mở này... có một loại cảm giác chia cách không rõ, dường như Tư Quân không giống với người trong thực tại.

Tư Quân rót cho mình một ly rượu đỏ, ngồi xuống bên cạnh Hạ Du Châu: "Vậy em nghĩ phải là phong cách thế nào? Giống như toà biệt thự đó à?"

Trực giác bảo nói ra lời này thì Tư Quân sẽ tức giận, Hạ Du Châu không dám nói lời thật: "Không phải."

Tư Quân nhìn sâu vào cậu, bưng ly rượu lên khẽ nhấp: "Căn nhà này mướn lúc còn đi học, sau khi đi làm thì mua lại, nghĩ..."

"Sao?" Nói được nửa đã dừng lại, Hạ Du Châu quay qua nhìn hắn.

"Không có gì." Tư Quân lại uống một hớp, "Em thích phong cách này không?"

"Thích chứ, nhìn vừa rộng vừa thoáng." Hạ Du Châu thoải mái dựa vào lưng ghế sô pha, nâng ly trà lên uống một hớp, "Hửm?"

Trà táo đỏ ngọt mà không thấy, giống hệt như loại đi uống sau khi tan học. Từ lúc quen Tư Quân, người này cứ kiên trì ngày nào cũng mua hai ly trà táo đỏ cho mình một cậu một, mùi vị này, cho dù đã cách bao năm nhưng vẫn còn nhớ đến rất rõ ràng.

Không phải là tương tự, mà là giống nhau như đúc.

Điều này khiến cho Hạ Du Châu vô cùng kinh ngạc, không khỏi cúi đầu nhìn. Trà được đổ ra từ trong ấm nước nóng, không bỏ bất kỳ phối liệu gì, nhìn không ra cái gì, nhưng mà kiểu trang trí của ly trà lại khiến cho Hạ Du Châu suýt nữa là không cầm ổn được.

Cốc sứ màu trắng, không có hình họ gì dư thừa cả, chỉ in mấy chữ màu đen [Em sẽ chịu trách nhiệm chụt ~] Giọng điệu bán manh, phía sau còn có thêm một đường lượn sóng. Càng đáng sợ hơn là, cái ly này có một mặt là không bằng phẳng, lồi lõm hình chữ S, vừa nhìn là biết đây là loại ly tình nhân lỗi thời.

"Cái ly này độc đáo thật đó, ai tặng cho anh à?" Ánh mắt không tài nào dứt ra khỏi hàng chữ bán manh kia được, Hạ Du Châu nhịn không được hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!