Chương 38: Nhiệm vụ

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Hà Khoảnh: "..."

"Gì mà đàn ông?" Hạ Du Châu cầm một vốc răng chó đi tới.

Tư Quân nhìn mấy kẽ hở ngón tay của cậu dính nước miếng, lại nhìn bàn tay không đeo bao tay của mình, cầm khăn tay không biết làm sao.

"Đàn ông." Hà Khoảnh giơ ngón tay dài nhỏ chỉ vào Hạ Du Châu lại rồi chỉ vào Tư Quân, dùng giọng nói thiếu nữ mềm mềm mại mại nói, "Hai tên đàn ông thúi mấy người, chẳng dùng được cái lông gì hết, vẫn là chị gái thơm thơm mềm mềm tốt hơn."

Chị gái...

Hạ Du Châu nhìn móng tay dài đính hột lấp lánh của hắn, lại nhìn váy da báo ngắn tủn gần như tới đùi trên: "Làm sao mà cậu còn nhớ thương đến mấy chị gái nữa?"

Hà Khoảnh đổi về giọng thanh niên, lớn tiếng: "Tôi là trai thẳng mà, vì sao không thể nhớ thương chị gái được chứ!"

Hắn, Hà lão tam, mặc đồ nữ, giả giọng, hút máu đàn ông, nhưng hắn là trai thẳng, còn thẳng hơn tháp Eiffel.

"... Được rồi." Hạ Du Châu không biết trả lời làm sao cho phải, rồi nhìn về phía Tư Quân, muốn nhắc hắn đã giết chó xong rồi, có thể thu năng lực đóng băng lại, không nên lãng phí.

Trong nháy mắt khi cậu nhìn qua, Tư Quân liền cúi đầu dùng khăn tay lau chùi kiếm chém, ánh sáng trên mũi kiếm liền biến mất.

Hạ Du Châu không nói nữa, chép miệng một cái: "À này, chỗ này có sáu cái răng, chúng ta mỗi người hai cái. Sao ba con chó này không biến thành muỗi nhỉ?"

Vừa dứt lời, một tiếng "ong" đủ to vang lên, hơn mười con muỗi bỗng nhiên xuất hiện ở trong không gian, lại càng có vô số điểm sáng màu đen tản ra từ trên thân người sói. Hà Khoảnh kêu lên một tiếng: "Ây da, quên đốt rồi, nhanh chóng nhanh chóng chút."

Không gian này khá nhỏ, chỉ có sân và bầu trời bên ngoài mái tường của sân. Đàn muỗi chi chít bay lên trời, che khuất cả khung trời, còn k*ch th*ch hơn so với lần ở quảng trường ABO kia. Bởi vì cách gần, lại không có chỗ để chạy.

Mấy con muỗi to không nhạy cảm với loại phương Đông như người sói, không kiêng nể gì bay về phía ba người.

Hạ Du Châu vung kiếm, ánh sáng sắc bén chém ra theo thân kiếm nằm ngang. Kiếm chém kiểu Châu Âu chỉ có thể đâm một con, bảo kiếm truyền thống này của cậu lại có thể phóng đại chiêu thức chém ngang chém tréo, hãy để cho bảo kiếm đứt lông gãy tuyết diệt hết lũ côn trùng có hại này đi!

"Vù ——" Bảo kiếm sượt qua con muỗi, chém vào không khí.

Dùng sức quá mạnh, bảo kiếm không dừng được, chém mặt xuống mặt đất, chém cục gạch trên đất thành hai đoạn. "Có chuyện gì thế?" Hạ Du Châu lảo đảo một chút, con muỗi to vỗ cánh, giống như đang cười nhạo cậu không biết tự lượng sức mình. Cái miệng nhọn bổ nhào về phía cậu, lại hơi ngừng chỗ cách cậu nửa thước.

Tư Quân lại vung kiếm lên, con muỗi to rơi xuống đất.

"Kiếm này không giết được muỗi bệnh." Hà Khoảnh vung tay, đổi một loại vũ khí khác, "Giết người sói cũng không tệ lắm."

Hạ Du Châu không còn cách nào, chỉ có thể lấy kiếm chém của thị tộc Hàm Sơn ra, đâm từng con: "Cái chuỳ này của cậu cũng không tệ nhỉ, cho tôi mượn dùng chút đi."

Không giống với kiếm chém hào nhoáng bên ngoài của thị tộc Hàm Sơn, vũ khí của thị tộc Miền Nam nhìn là biết thực dụng hơn rất nhiều. Đó là một loại vừa giống kiếm vừa giống chuỳ, nói cho đúng thì, nó giống như cây mài dao có gắn sắt lên của người giết heo bán thịt. Đập, chém, chặt, gì cũng được, dùng cực kỳ nhanh.

"Gì mà chuỳ hả." Hà Khoảnh ưu nhã chuyển động vũ khí trong tay, cho cậu nhìn đồ cầm tay hoa hồng tinh xảo trong tay, "Đây là gai hoa hồng!"

Gia huy của thị tộc miền Nam là gai hoa hồng, vũ khí này cũng được biến từ gia huy ra. Không giống với một đôi khuy măng sét của thị tộc Hàm Sơn, gai hoa hồng chỉ có một, không có dư để cho Hạ Du Châu mượn.

Vì thế, Hạ Du Châu chỉ có thể tiếp tục đau khổ đâm từng con.

Còn chưa giết xong một đợt muỗi, một đợt khác lại biến ra. Ba thi thể người sói, không ngừng bốc lên những điểm đen, càng tệ hơn chính là năng lực "Đóng băng" của Tư Quân đã tới hạn.

"Vù vù ——" Không còn áp chế, đám muỗi lập tức linh hoạt hơn, vô cùng kiêu ngạo bay lên không trung. Không gian sân nho nhỏ, lập tức bị đàn muỗi che hết vòm trời, ngay cả ánh sáng trăng màu bạc trên trời cũng không xuyên qua được.

Hạ Du Châu trượt qua bên cạnh một bước, giơ tay lên đâm thủng bụng của một con muỗi xông về phía Tư Quân, kiếm ngang bảo vệ trước người Hạ Du Châu. Cậu nhớ lần trước khi Tư Quân dùng xong loại năng lực này thì phản ứng liền chậm đi một hồi.

Tư Quân nhìn bóng lưng chắn trước người mình, ánh mắt hơi tối đi, th* d*c hai cái hô: "Hà Khoảnh!"

"Ai, biết rồi." Hà Khoảnh cắn răng, vung gai hoa hồng trong tay, ánh sáng màu đỏ tươi đẹp lộ ra từ trên gai nhọn, trong nháy mắt tiến vào trong cơ thể của tất cả các con muỗi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!