Chương 36: Chó tai ương

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Mắt nhìn thấy khoé miệng cong cong của Tư Quân xụ xuống, Hạ Du Châu mới ý thức được câu nói của mình còn có ý khác: "A, không phải là em nói anh đâu, em nói con chó cơ."

Khuôn mặt anh tuấn trắng nõn trở nên xanh mét: "..."

Hạ Du Châu: "Không phải, em đúng là theo một con chó đến đây mà, một mạch từ đường quán bar theo đến tận đây..."

"Im miệng đi Hạ Du Châu." Tư Quân không thể nhịn được nữa, ngăn cậu lên tiếng cứ "chó này chó kia," nói thêm gì nữa thì hắn sẽ nghi ngờ thanh xuân của mình là đút cho một tên loãng não.

Mắt thấy Tư Quân thở phì phò xoay người rời khỏi, Hạ Du Châu hối hận nhe răng, bước nhanh đuổi theo, theo Tư Quân đi vào tiểu khu.

Tiểu khu này phải quẹt thẻ vào cửa, một tiếng "tít" vang lên, cửa mở ra, Tư Quân đi vào, cửa quay kia sắp đóng. Hạ Du Châu bước một bước dài xông lên, theo sát tính mượn gió bẻ măng, không ngờ xông vào quá mạnh, cứ thế đụng thẳng vào lưng của Tư Quân, dán chung một chỗ với hắn.

Tư Quân đứng tại chỗ. Cửa quay sau lưng từ từ đóng lại, kẹp vạt áo hoodie của Hạ Du Châu.

Bảo vệ ngồi gác bên cạnh cửa quay mở to mắt nhìn hai người: "Hai người có quen nhau không?"

Tư Quân ho nhẹ một tiếng: "Cậu ấy là... người nhà của tôi."

Bảo vệ mở cửa quay ra, giải cứu góc áo của Hạ Du Châu: "Lần sau thì từng người từng người đi qua, thẻ có thể quẹt lại mà, đừng vội."

Tư Quân hơi nghiêng đầu, nhìn người đang dán lên lưng mình.

"A ha ha." Hạ Du Châu nhanh chóng bước qua một bên, giơ hai tay lên tỏ ra mình rất thuần khiết.

Đứng ở đây bị bảo vệ nhìn đúng là quá xấu hổ, Tư Quân nhấc chân đi vào sâu trong tiểu khu, xoay người hỏi Hạ Du Châu: "Rốt cuộc là em muốn làm gì?"

Hạ Du Châu đang quan sát cây xanh trong chỗ này, cố gắng tìm ra con chó ở trong: "Em nói là thật, vừa nãy có một con chó xông ra từ trong ngõ hẻm trên đường quán bar. Em đuổi theo một mạch tới đây, nó liền nhảy vào hàng cây xanh, sau đó thì không thấy đâu nữa."

"Là dạng chó thế nào?" Tư Quân cau mày.

Hạ Du Châu: "Chính là..."

"Gâu!" Nói còn chưa dứt lời, một tiếng chó sủa bỗng nhiên truyền đến từ góc chếch. Hạ Du Châu không chút nghĩ ngợi kéo Tư Quân qua, chắn cho người ở phía sau mình, soạt một tiếng rút kiếm ra khỏi vỏ.

Buổi tối trong tiểu khu này, ngoại trừ có đèn đường cực cao, thì còn có ánh sáng từ đèn đặt trong bụi cây xanh, ánh vào kiếm Vô Nhai sắc bén lẫm liệt, sát khí lập tức tản ra, làm cho ông cụ dắt chó lùi lại vài bước: "Làm, làm gì thế!"

Chó Golden trong tay ông cụ cũng hoảng sợ, nhảy hai cái, mặt mũi nghi ngờ nhìn Hạ Du Châu.

Hạ Du Châu ngượng ngùng thu kiếm vào vỏ: "Ngại quá, anh ấy sợ chó, con phản xạ có điều kiện mà thôi."

Ông cụ nhìn người sau lưng Hạ Du Châu, đúng là mặt trắng thật, chắc là bị hù rồi, vội vàng kéo Golden lùi về sau: "Chó của lão không cắn người đâu, cậu trai lớn thế rồi mà ngay cả Golden cũng sợ cho được."

Hạ Du Châu quay đầu lại nhìn Tư Quân: "À thì, quên hỏi mất, bây giờ anh còn sợ chó không?"

Tuy là trước đây cậu vẫn cứ dùng "Có chó kìa" hù Tư Quân, nhưng nếu gặp trúng chó thật thì cậu sẽ ngăn hắn ở sau mình trước. Lúc đó thì thấy thật đáng yêu, bây giờ suy nghĩ một chút, người ta có sợ chó đâu, chỉ là huyết tộc loại phương Tây có một loại phòng bị tự nhiên với người sói thôi.

Tư Quân: "Sợ."

Con ngươi màu xanh được ánh đèn chiếu vào, sáng bừng lấp lánh, hết sức chân thành.

Hạ Du Châu: "... Được rồi."

Để Tư Quân đứng đó, Hạ Du Châu bước tới nói chuyện với ông cụ, thuận tay xoa đầu cún của Golden. Con chó này cực kỳ nhiệt tình, được sờ đến cực kỳ sung sướng, lượn vòng quanh Hạ Du Châu. Hạ Du Châu đơn giản ngồi xổm xuống, níu má của Golden xoa xoa, nghiêng đầu nhìn hàm răng của nó. Hàm răng trắng ngay ngắn chỉnh tề, hai cái răng nanh khỏe mạnh, không sâu răng, cũng không rỗng ở trong.

"Em làm gì thế!" Tư Quân kéo cậu dậy, "Động tác này rất nguy hiểm."

"Ây dà, không cắn người đâu." Ông cụ lại lần nữa chứng minh cho bé chó nhà mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!