*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Đêm khuya vắng người.
Tiểu khu vốn đã chẳng có mấy hộ gia đình, đèn đuốc cũng chẳng còn mấy, trong bụi cỏ rậm rạp thường xuyên có tiếng xì xì xào xào.
Chu Thụ cao to khoẻ mạnh đi phía trước, tóc đỏ dưới ánh đèn đường ban đêm lại cực kỳ chói loá, theo thói quen nghề nghiệp, cứ nhìn thấy bụi cỏ là lại muốn đi tới xem một chút: "Có cần em jungler (đi rừng) không? Bắt mấy con muỗi về lấy điểm kinh nghiệm."
Hạ Du Châu kéo áo thun của em trai, đi sau không nhìn đường, đang cúi đầu nhìn bản đồ, nghe nói thế thì giơ tay cho một cái tát: "Jungler cái gì, đi đàng hoàng vào, đi về phía Nam."
Tiểu khu này được đặt tên là Viên Nguyệt Hồ bởi vì có một cái hồ nhân tạo tên là Viên Nguyệt. Hồ nằm ở ngoài cùng phía Nam của tiểu khu, từ đây đi tới đó cũng rất xa. Huyết tộc không thường dùng tứ chi tìm kiếm một lát, cũng không tìm được phương tiện gì có thể thay đi bộ được, chỉ có thể đi bằng chân.
Khu biệt thự được xây dựng vào thế kỷ trước, bây giờ nhìn vào cũng không thấy quy hoạch tuyến đường hợp ký lắm, bảy quẹo tám vòng. Cũng may cảm giác về phương hướng của Chu Thụ rất mạnh, không bao lâu đã tìm thấy được đường đi tới hồ Viên Nguyệt. Đường nhỏ chật hẹp, có đá cuội trơn bóng trên đó, hai bên có cây cao tươi tốt, đủ thấy bất động sản của chỗ này cũng chẳng có mấy chú ý.
"Nhà ở tiểu khu này khó bán, em thấy cũng chẳng phải là do ma cà rồng, mà là bất động sản tệ quá." Hạ Du Châu, đá vào bụi cỏ, muỗi và côn trùng nhỏ bay ra cả bầy.
"Có gì đó hơi lạ!" Chu Thụ bỗng nhiên hô một tiếng.
Hạ Du Châu lại đá vào bụi cỏ, có hai con dế nhảy ra: "Em nói cái này kỳ lạ á hả?"
"Không phải, có gì đó kỳ lạ thật!" Em trai chỉ vào phía trước, cơ thể căng cứng.
"Grừ..."
Có tiếng rống trầm thấp truyền đến từ sâu trong bụi cỏ. Hạ Du Châu chăm chú nhìn qua đó, một vùng tối om không phân được biên giới, có một đôi mắt to như chuông đồng vô cùng nổi bật, phát ra ánh sáng đỏ khiến người ta sợ hãi ở trong bóng tối yên tĩnh.
"Mẹ nó!" Hạ Du Châu kéo em trai lui về phía sau hai bước.
Vật kia đứng dậy, từng chút từng chút bước qua bên này. Cái miệng to lớn nửa mở, nước bọt chảy tí tách xuống từ trong kẽ răng, bị đèn pin chiếu sáng, có thể nhìn thấy côn trùng bay quanh chóp mũi.
Khoan, đèn pin?
"Cất điện thoại đi." Hạ Du Châu dùng khuỷa tay huých em trai một cái, thảo nào lúc nãy thấy hai mắt phát sáng, không ngờ thì ra là hiệu quả do điện thoại phản ánh sáng ra ngoài. Còn tưởng con chó này thành tinh rồi, đất bằng mà lại có ma quái.
"Grừ ——" Ngay khi ánh sáng tắt đi, chó điên phóng ra ngoài, nhào tới chỗ hai người.
Hai anh em ngẩng đầu, nhìn con chó lớn khi nhảy lên còn cao hơn người. Vẫn là con chó điên có bộ lông chẳng ra gì lắm, mập mạp khoẻ mạnh, quanh người có muỗi kêu. Hạ Du Châu nghiêng người tránh đi, lập tức tách ra một trái một phải với em trai. Con chó kia nhào vào khoảng không, móng vuốt to chạm xuống đất, giẫm trúng một cục đá cuội bị bể, nước miếng bay ra, cát đá văng khắp nơi.
"Con chó này mập thiệt, không biết có thể cân ký tính điểm được không." Hạ Du Châu tiện tay nhặt một nhánh cây ở dưới đất lên, lắc lư khoa tay múa chân trên người con chó, giống như là muốn tính trọng lượng cho nó.
Chu Thụ lượm một cục gạch trên mặt đất lên, ước chừng: "Đùng giỡn, cẩn thận..."
Nói còn chưa hết câu, con chó kia đã xoay người nhìn chằm chằm vào Chu Thụ, nhào thẳng tới chỗ hắn.
"Đệch mợ!" Chu Thụ nhảy lên né đi, dùng tốc độ nhanh hơn chó nhảy xa hai bước, cục gạch bay lên đập tới đầu con chó.
Một tiếng "bộp" vang lên, trúng ngay vào gáy.
"Chuẩn ghê!" Hạ Du Châu lớn tiếng khen em trai một tiếng, đâm chảy máu trên đầu ngón tay, rồi bôi lên đầu nhánh cây.
"Đương nhiên, Tree thần chơi game ném đồ cũng thuộc hạng nhất đó!" Chu Thụ nói, lại cúi người nhặt một cục đá cuội lên.
Tục ngữ nói, sói sợ kéo chó sợ tìm (1). Chó thấy người nhặt một cục đá lên, sẽ biết sợ. Nhưng mà con chó bị cục gạch bay tới kia, rõ ràng không nằm trong nhóm mấy con chó bình thường. Dường như nó không hề cảm thấy đau, vẫy đầu một chút liền nhào về phía trước, thân chó to lớn bỗng nhiên đổi hướng trên không trung, hướng về phía mông Chu Thụ mà mở ra cái miệng rộng.
(1) Sói sợ kéo: vì để phòng sói tập kích, lúc nó xuất hiện, người ta sẽ thường kéo thêm một cây gậy. Nếu sói thấy trong tay người có gậy gộc thì sẽ không dám tới gần, lặng lẽ chạy đi. Chó sợ tìm: khi chó đuổi theo người mà thấy người dừng lại cúi xuống nhặt gì đó, thì nó sẽ nghĩ người này tìm đồ đánh nó, cho nên sẽ không đuổi theo cắn nữa (KKNews).
"Á á!" Chu Thụ thấy tình thế không ổn, liền cong chân lên chạy, một người một chó điên cuồng rượt nhau trên con đường nhỏ quanh co khúc khuỷu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!