Chương 23: Nắm tay

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

*Truyện nhập VIP trên Tấn Giang từ chương này. Vâng, bần tăng đã mua ạ.

Tư Quân: "Cậu đang ở đâu?"

Giọng nói của thanh niên: "Em đang đi ăn ở trong thành phố, bên chỗ cao tốc số hai."

Tuy âm thanh của bối cảnh đã nhỏ đi nhiều, nhưng vẫn có thể nghe được loáng thoáng tiếng nhạc ầm ĩ. Tiếng trống điên cuồng, kèm theo hợp âm của đàn ghi

-ta điện vang tận mây xanh, "thùng thùng thùng tạch tạch ầm ầm," cũng không biết là quán ăn gì mà có tiếng động lớn như thế.

Tư Quân không hỏi nhiều, chỉ nói: "Coi nhóm Tân Sinh của cậu một chút đi."

"Hửm?" Bên kia im lặng mấy giây, chắc là đang xem nhóm chat, sau đó chợt nói một câu, "Con mẹ nó! Mấy nhóc ranh này! Không thể để cho ông đây an tâm một bữa cơm à!"

Nói xong, nhanh chóng gửi tin nhắn vào trong nhóm.

[Thị tộc Miền Nam Khoảnh: Mấy cục cưng ơi, mấy đứa đang làm gì đó nha?]

Mấy bạn nhỏ vốn đang hăng hái nhắn tin, lập tức yên tĩnh lại. Giống như ở trong nhóm của lớp thảo luận chuyện leo tường cúp học, lại quên mất chủ nhiệm lớp cũng ở trong nhóm này, bầu không khí lúng túng trong nháy mắt.

Sau đó, Hà Khoảnh lại nhắn một đoạn voice chat dài vào trong nhóm: "Bây giờ mấy đứa đang dẫn nhóm của tôi đấy à, đang ăn cơm ở trong thành phố, mới dụ được con mồi này. Nếu như bởi vì mấy đứa đi săn ở trong khu cấm, kinh động tới lãnh chủ đại nhân, khiến cho tôi không kịp ăn được bữa cơm này, tối nay sẽ về ăn hết mấy đứa đó. Hiểu chưa?"

Giọng nói dịu dàng hiền lành, nội dung lại rợn cả tóc gáy. Tuy rằng không hiểu huyết tộc ăn huyết tộc thế nào, nhưng nghe nửa câu sau thì không hề giống như là đang nói đùa.

[Thị tộc Thập Lục SSR: Dựa vào cái gì!]

[Thị tộc Hàm Sơn = =: Điều thứ tư trong giới luật huyết tộc, cấm ỷ mạnh h**p yếu hút máu huyết tộc, bao gồm chư hầu và người thân, trừ phi đối phương chủ động yêu cầu.]

[Thị tộc Thanh Dương Uông Uông: Là chủ ý của hai người bọn họ, em chỉ muốn đi ra ngoài ăn lẩu thôi.]

Xem ra uy h**p của nhà giáo nhân dân huyết tộc vẫn rất có tác dụng, trong nhóm bạn nhỏ lập tức xuất hiện chia rẽ, ý kiến không thống nhất. Nhưng mà mấy người bạn nhỏ lại không biết, từ lúc bắt đầu thì việc này đã kinh động tới lãnh chủ rồi, không thể nào trốn thoát được buổi giáo huấn tối nay đâu.

Thầy giáo trẻ tuổi tắt nhóm chat, nói với Tư Quân: "Em lập tức quay về."

Sau đó, đẩy cửa của chỗ yên tĩnh ra, dùng giọng nói ngọt ngào của thiếu nữ xinh đẹp nói với người bạn mới cùng chơi với mình: "Bảo bối, em có chút việc gấp phải đi trước, xin lỗi nha!"

Cúp điện thoại, Hạ Du Châu phủi vụn bánh mì trong tay mình: "Rốt cuộc cậu ta là nam hay nữ thế?"

Tư Quân liếc tay cậu một cái: "Nam, em trai của Hà Dư."

Em trai của đàn anh! Hạ Du Châu nghĩ tới giáo sư Hà tao nhã lịch sự, lại nghĩ tới thiếu nữ trẻ tuổi có thể thoải mái đổi giọng qua lại trong điện thoại... không tài nào tưởng tượng được: "Người này thú vị thật."

Bàn tay cầm rượu của Tư Quân ngừng lại, giống như lơ đãng nói: "Đây chẳng qua là thủ đoạn săn thức ăn của cậu ta thôi."

"Hả?" Hạ Du Châu không hiểu lắm, "Đổi giọng thì có quan hệ gì với chuyện săn thức ăn, trước khi uống máu mà con phải biểu diễn một tiết mục nữa à?"

Tư Quân: "... Nhà họ Hà ăn mặn."

Ăn mặn.

Chính là uống máu người.

Hạ Du Châu cố gắng suy nghĩ cái logic trong đó một chút, bỗng nhiên tỉnh ngộ: "À, thì ra..."

Huyết tộc ăn mặn, săn bắt chính là đi săn. Dù sao trong xã hội hiện đại, hút máu người cũng không thể hút người đó đến chết, lại không thể bại lộ thân phận huyết tộc được, vậy chỉ có thể dựa vào cái khác. Thủ đoạn của vị tam thiếu này, chính là dựa vào giọng nói nguỵ trang hoàn mỹ của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!