Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Giày da tạo ra tiếng ở trên cầu thang bằng gỗ, khiến cho mọi người đều nhìn qua.
Thiếu gia phủ hầu tước núi Yên Ngựa Tư Quân, đứng vững như ngọc thụ lâm phong, hệt như không hề có chuyện gì xảy ra... nếu như hắn đang không đứng ở trên cầu thang.
Ai lại đang bước lên lầu mà tự dưng dừng lại chứ? Còn đứng đến giống như là muốn chụp hình đăng tạp chí.
Hạ Du Châu sờ mũi một cái, cố gắng nín cười.
Đại kỵ sĩ sau lưng Tư Quân nhanh chóng bước lên hai bước, tiếp tục báo cáo lúc nãy: "Chúng tôi gặp được thứ kia ở trên đường, có chút giống với con xuất hiện ở trong khu vực nội thành, nhưng cũng không thể xác định xem có phải là cùng một con hay không."
Tư Quân nhấc chân tiếp tục lên lầu, đi tới chỗ của mọi người, nhưng vẫn không nhìn qua hướng Hạ Du Châu: "Thông báo cảnh giác, đêm nay cấm săn ở Viên Nguyệt Hồ."
"Vâng." Đại kỵ sĩ gật đầu trả lời, lập tức lấy điện thoại ra trượt trượt vài cái.
Điện thoại của mọi người đều vang lên, là thông báo từ "Phòng giao dịch Huyết Minh online" gửi đến. Hạ Du Châu mở lên đọc:
[Cảnh báo: Mấy ngày gần đây khu vực Bắc Kinh thường có người sói lảng vảng, đêm nay cấm săn ở những khu
-- đường quán bar hẻm Chung Cổ, làng Đại học, hồ Viên Nguyệt.]
Ở trong APP, còn có thể mở ra bản đồ của thành phố Bắc Kinh, khu vực cấm săn được ký hiệu bằng chữ X màu đỏ, còn kĩ càng khoanh vùng phạm vi.
"Đúng là có người sói thật kìa!" Con trai cũng có đăng ký trên APP kinh ngạc nói, "Bộ dáng của người sói là thế nào nhỉ?"
Chu Thụ liếc mắt nhìn điện thoại một cái: "Chắc chuyện nhảm thôi, bây giờ làm gì còn có người sói."
"Đây là cách gọi của loại phương Tây, không biết bọn họ chỉ cụ thể cái gì." Hạ Du Châu phổ cập khoa học cho con trai, "Trong ghi chép của chúng ta không có nói đến người sói, chỉ có nói tới yêu quái sói. Nó là một loại tinh quái do những con sói ác độc trong rừng biến hoá mà thành, ăn thịt người, cần tới huyết tộc đi vào trảm yêu trừ ma. Nhưng mà sau khi bước vào xã hội hiện đại, thứ này liền biến mất không thấy xuất hiện nữa."
Trần Mặc: "Vì sao lại biến mất?"
Hạ Du Châu buông tay: "Cũng không biết nữa, chắc là sau khi lập nước thì không cho phép thành tinh, không lấy được giấy phép làm tinh."
Chu Thụ liếc mắt: "Anh đừng có dạy bậy cho thằng bé."
Hạ Du Châu: "Vậy em nói xem là vì sao đi."
Chu Thụ suy nghĩ một chút: "Thì... tuyệt chủng, chúng ta cũng sắp tuyệt chủng rồi, huống chi là yêu quái sói."
Quản gia ở bên cạnh vẫn giữ nụ cười, chỉ là hai cái râu thân sĩ nhịn không được run run, mãi tới khi Tư Quân đi vào, râu mới dừng run lại cúi đầu hành lễ: "Thiếu gia về rồi."
Hạ Du Châu quay đầu lại nhìn hắn, chào một cái không nghiêm túc lắm: "Lãnh chủ đại nhân."
Con trai cũng lơ mơ làm theo, Chu Thụ lại không hề có chút ý muốn chào hỏi.
Tư Quân khẽ gật đầu chào lại: "Người sói được chia làm hai loại, loại hoàn toàn và loại không hoàn toàn. Con mà mọi người gặp phải ở trên đường hôm nay là loại không hoàn toàn, có thể xem là một con chó hoang mắc bệnh chó điên."
Nhớ lại con chó bẩn thỉu gặp ở trên đường lúc nãy, nhìn vào đúng là có chút không bình thường. Đầu tiên là nó đứng giữa đường, chắc chắn không phải là một con chó ngoan; thứ hai, mắt và miệng kia, đúng là như mắc bệnh, nhưng cũng không phải kiểu cáu kỉnh điên cuồng như chó điên.
Khóe miệng Hạ Du Châu giật một cái: "Mấy người gọi thứ kia là người sói à?"
Đúng là sỉ nhục người sói.
Chí ít, cũng sỉ nhục yêu quái sói Trung Hoa.
Yêu quái sói được ghi lại trong bản chép tay của tổ tiên, không nói đến dáng vẻ khí phách, nhưng ít nhất cũng cao to uy mãnh, là yêu vật tiêu sái không chịu trói buộc.
[Hình sói da lông bóng loáng, cao lớn giống một con sói bình thường, ăn thịt người; hình người thì cao to lực lưỡng, quá đáng ngang ngược giống như thổ phỉ sơn tặc.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!