Chương 19: Mệnh lệnh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

"Cho nên, anh đã đồng ý gia nhập vào thị tộc Hàm Sơn rồi à?" Chu Thụ chợt cao giọng lên, thét to tiếng gần chỗ bán dưa leo.

"Xuỵt ——" Hạ Du Châu đánh hắn một quyền, bảo hắn bé miệng chút.

Cũng may chợ vào lúc sáng sớm vẫn khá ồn ào, không thật sự khiến người khác chú ý mấy, chỉ có chú bán dưa leo là nhìn chằm chằm vào hai người: "Hai đứa không mua dưa leo thì đừng có mà làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của tôi."

Chu Thụ kéo chặt khẩu trang trên mặt, để tránh bị người khác nhận ra.

"Yên tâm đi, chợ sáng thế này không có ai nhận ra em đâu." Hạ Du Châu kéo em trai xuyên qua đám người, đưa một chai nhựa cho ông chủ tiệm giết mổ gia cầm, "Quy tắc cũ, tiết vịt."

Ông chủ là một người đàn ông chân ngắn bụng bự, cũng chẳng hỏi nhiều, nhanh nhẹn bắt một con vịt ra từ trong lồng tre, cạo lông cắt cổ, rồi treo ngược phía trên thùng sắt.

Chu Thụ còn đang tức giận, hung tợn nhìn chằm chằm vào con vịt giãy giụa trên thùng sắt: "Có phải anh còn nhớ thương anh ta không?"

Ông chủ đang để cho đầu vịt hướng xuống thùng, giọng nói truyền ra từ trong thùng: "Không ứng gà (1), gà phải chờ có người mua rồi mới giết được, còn mấy con vịt này giết xong thì sẽ đưa đến quán vịt quay."

(1) Ứng gà đọc là "đ**m kê," nghe gần giống với "đ**m ký" (nhớ thương).

Chu Thụ: "..."

Hạ Du Châu để tay ở môi, cười không phát ra tiếng: "Trời đất chứng giám, không hề nhớ thương gì cả. Cơm cũng chẳng ăn đủ no, nào có tâm tư gì để yêu đương. Anh đây cũng là chẳng còn cách nào khác, người đang ở dưới mái hiên mà. Hơn nữa, nhà Hà Dư ăn mặn, thói quen sống của chúng ta khác biệt lớn quá."

Nói đến ăn mặn, mặt Hạ Du Châu liền thay đổi. Thị tộc Miền Nam ăn mặn, ba chai máu mà hôm qua Hà Dư đưa cho cậu, không phải là máu người đấy chứ?

"Tiểu Hạ lại đến mua tiết vịt à?" Bà chủ đi ra đổ nước thải, chào Hạ Du Châu, "Em trai con lại thèm ăn rồi hả?"

"Em trai làm sao cơ?" Chu Thụ quay đầu, ánh mắt hung thần ác sát doạ cho bà chủ run một cái.

Hạ Du Châu nhanh chóng ngắt lời: "Em trai không sao cả, bà chủ cứ đi làm việc đi."

Ông chủ treo một con vịt xong, vui vẻ đi tới bắt con vịt thứ hai, lúc này lại nghe rõ ràng: "Tiểu Hạ có một cậu em trai, cực kỳ thích ăn canh đậu hũ tiết vịt, còn phải làm liền ở trong nhà, không cho ăn là nằm lăn qua lăn lại trên mặt đất."

Chu Thụ từ từ quay đầu nhìn về phía anh trai: "Nằm trên mặt đất... lăn qua lăn lại?"

"Không phải là anh nói đâu, đó là cha nói. Lúc trước khi ông ấy đến mua nói là con trai muốn ăn, đương nhiên là anh không thể nói là anh muốn ăn được." Hạ Du Châu cắn răng chỉ di chuyển môi, nhỏ giọng nói. Tới khi ông chủ nhìn qua, thì giống như là không nói chuyện, cười đến lúng túng mà không mất rực rỡ như trước.

Một chai tiết vịt được đồ đẩy, hai anh em chen lấn nhau rời khỏi chợ sáng.

Hạ Du Châu đưa chai nhựa cho em trai, mình thì nhắn tin cho Hà Dư, hỏi hắn đó là máu gì.

Chu Thụ bĩu môi thì thầm: "Anh có biết tay em đáng giá cỡ nào không? Thế mà anh lại dám nói em xách đồ."

Hạ Du Châu giơ tay lên cho gáy hắn một cái tát: "Bàn tay của bậc thầy dương cầm Tư Quân người ta còn giúp anh dọn hành lý kìa."

Chu Thụ nghe nói như thế, tóc đỏ trên đầu lập tức dựng ngược: "Còn nói anh không nhớ thương anh ta! Nói đến anh ta nghe ngon lành vậy đấy!"

Hạ Du Châu vô cùng bất đắc dĩ: "Đã nói là chuyện không liên quan gì đến anh ấy cả, anh ấy chỉ là một tiền nhiệm bình thường thôi, anh phải khách quan chút chứ, không thể chỉ mang thù mà không nhớ ơn được."

"Em chẳng thấy anh ta tốt ở đâu cả." Chu Thụ phun nước miếng một cái, "Bắt em làm việc cho tên ra vẻ đó ấy hả, phi, cho anh ta cắn rơi đầu em luôn đi."

Đang nói chuyện thì đã về đến phòng khám nha khoa. Tiểu thiếu niên Trần Mặc mặc áo thun rộng, đang dánh hình dán bông hoa, cắm ống hút vào chai thuỷ tinh, vừa uống vừa nói chuyện với bà chủ của tiệm cà phê bên cạnh.

Trần Mặc: "Cha mẹ con ly hôn rồi, mẹ nuôi con."

Bà chủ bày ra vẻ mặt đồng tình: "Cha con nhẫn tâm thật đó, con trai tốt như thế mà cũng không cần sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!