Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Tư Quân không nói gì.
Quản gia mặt mũi hiền lành chỉ hơi dừng một chút, vẫn mời Hạ Du Châu đi vào dựa theo trình tự như trước, cũng trả lời: "Giới luật một của huyết tộc là ở ẩn. Không được để lộ thân phận huyết tộc trước mặt người bình thường, trừ phi đối phương đồng ý nguyện ý trở thành huyết phó (bầy tôi). Vì thế, chính quyền thành phố Bắc Kinh không biết chuyện này."
Có lý có cứ, khiến người tin phục.
"La Ân, tôi muốn nói vài câu với Hạ tiên sinh." Tư Quân nói với quản gia.
"Được thiếu gia." Quản gia gật đầu đáp, "Muốn uống nước trà gì?"
"Hai ly trà táo đỏ, cảm ơn." Tư Quân hơi nghiêng đầu, gật đầu với quản gia.
Sau khi quản gia thi lễ xong thì đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại, không hề phát ra tiếng động nào, chỉ tới khi cánh lại đóng lại thì mới có tiếng cạch trong nháy mắt đó.
Hạ Du Châu rất thích thú nhìn một loạt động tác của quản gia, trước kia chỉ cảm thấy Tư Quân kiểu ra vẻ quá sức (1), sau khi gặp quản gia này thì lập tức hiểu được, trước đây Tư Quân làm mấy lễ tiết đó chắc đều là đơn giản hoá đi rồi: "Quản gia kia của anh đúng là chuyên nghiệp, là người nước ngoài à?"
(1) Nguyên văn là (nghèo chú trọng): từ này mang nghĩa xấu, ý nói địa vị xã hội hoặc khả năng kinh tế của một người nào đó không được như mình mong muốn, nhưng người đó lại dùng tiêu chuẩn cao hiện tại của mình để đòi hỏi mình theo hướng đó. Ví dụ như: mua một bộ quần áo, điều kiện kinh tế của người này chỉ cho phép người này mua đồ nằm trong mức hai trăm, nhưng vì nâng cao bản thân nên lại phải mua đồ tám trăm tệ (Zhihu). Ở đây ý nói Tư Quân làm ra mấy dáng vẻ đó là để đề cao giá trị bản thân.
La Ân (2), nghe giống tên Đức.
(2) La Ân đọc giống Ron.
Tư Quân: "Ông ấy họ La, tên là La Ân."
"..."
Tư Quân giơ tay lên mời cậu ngồi.
Hạ Du Châu đi tới cạnh sô pha, nhưng không ngoan ngoãn ngồi xuống, một tay khoác lên lưng ghế sô pha cao đến ngực, bốn ngón tay thay phiên nhau gõ lên mặt nhung có màu xanh đậm gần như đen, cách khá xa hắn và bàn trà cùng ghế sô pha: "Lãnh chủ đại nhân, có cần em dập đầu một cái với anh không?"
Tư Quân rũ lông mi xuống: "Không có lễ tiết này."
Hạ Du Châu nhìn chung quanh, trong phòng bày biện vô cùng phục cổ, giống như là phòng tiếp khách của quý tộc thời Trung cổ. Giữa tường phía Nam treo một cây đàn lia năm dây bằng bạc nguyên chất, trên bàn chân cao đặt con dấu sáp niêm phong và bút lông chim: "Tổ chức phi pháp này của mấy anh, đúng là tự mình chơi đến quá vui luôn."
Tư Quân: "Huyết tộc không phải là con người, có quy tắc sinh tồn của chính mình."
"Xì..." Hạ Du Châu cười, thu ánh mắt lại, nhìn về phía đôi mắt bị cặp lông mi dài che mất của Tư Quân, "Thấy vui không?"
Tư Quân ngước mắt, đôi mắt màu xanh sâu thâm thuý như bầu trời đêm: "Là sao?"
Hạ Du Châu: "Anh và Hà Dư, một người thì gọi em nói hiến tuỷ, một người thì nói em cần mua máu thanh trùng cho cậu nhóc. Nói gì mà lãnh chủ có quyền xử quyết tuyệt đối, cực kỳ thần kỳ, kiểu gì cũng phải tới gặp, chạy một vòng cũng là chuyện làm ăn của mấy người. Tư thiếu gia, đùa giỡn em thế vui không?"
Một tay Tư Quân khoác lên trên tay vịn, ngón tay hơi động nhưng lại kiềm chế được: "Hà Dư không báo lên, anh không biết em là đã quay về Bắc Kinh."
"Két..."
Cửa phòng khẽ kêu, quản gia bưng hai ly trà táo đỏ đi vào, từ từ đặt lên bàn, còn đi kèm một đĩa bánh ngọt. Mắt nhìn thẳng, không phát biểu bất kỳ ý kiến gì với việc Hạ Du Châu còn đang đứng, khẽ khom người, lại bước ra ngoài đóng cửa lại.
Gián đoạn này lại giúp cho Hạ Du Châu tỉnh táo lại. Suy nghĩ kĩ càng lại xem một ngày một đêm vừa thấy ngắn mà lại cũng dài này xem đã xảy ra những chuyện gì. Tư Quân hỏi qua hai lần là ai nói cậu tới, cuối cùng cậu mới nói ra là Hà Dư; buổi sáng Tư Quân nói đến chuyện Huyết Minh, là chính cậu qua loa đại khái không hỏi nhiều, sau đó lại đi tìm người khác giúp đỡ.
Mà Hà Dư sắc mặt tái nhợt vẫn còn đang ngồi ở lầu một, rõ ràng không phải là dáng vẻ đã nhận được khen ngợi gì của lãnh chủ.
Tư Quân lại rũ mắt xuống lần nữa, từ từ bưng ly trà gốm lên: "Em nghĩ rằng đây là bàn cờ anh bày ra để gặp em à?"
Hạ Du Châu lập tức không trả lời được, nếu như mình chấp nhận lời này thì quá không biết xấu hổ rồi. Vỗ miệng một chút, tự trách mình xúc động nhất thồi, nhìn thấy Tư Quân thì IQ liền log out.
Tư Quân không nói lời nào, khẽ nhấp một ngụm trà táo đỏ, lại từ từ đặt lại trên đĩa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!