Chương 16: Bắc Kinh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Yêu cầu hẹn trước yết kiến lãnh chủ được thông qua, thời gian được sắp xếp vào mười hai giờ nửa đêm, vô cùng phù hợp với phong cách làm việc nghỉ ngơi trên ý nghĩa truyền thống của huyết tộc.

"Em phải tự mình tới đó rồi." Hà Dư áy náy nói.

Hạ Du Châu nói mình hiểu, có lẽ là thời gian lãnh chủ yêu cầu Hà Dư đến đó khác với cậu: "Không sao, em đón xe đi là được." Cậu đã biết dùng ứng dụng để đặt xe, rất tiện.

Hà Dư gửi địa chỉ cho cậu, còn dặn cậu phải mặc trang trọng một chút: "Anh sẽ báo cho trong tộc biết chuyện của em, nhập tộc cần phải được tộc trưởng đồng ý. Chính thức gia nhập vào thì còn phải theo anh đến trong tộc một chuyến. Nhưng cũng không cần gấp, mọi người có thể dùng danh nghĩa của anh trước, việc khẩn cấp trước mắt bây giờ là đi gặp lãnh chủ Bắc Kinh, lo xong cái giấy phép tạm thời."

Bắc Kinh không phải là địa bàn của nhà họ Hà, lãnh địa của nhà hắn nằm ở vùng duyên hải phía Đông Nam, tên của thị tộc là Miền Nam.

Thời gian gấp gáp, Hà Dư cũng không giải thích nhiều với Hạ Du Châu, nhưng ý của lời nói là, gia nhập vào thị tộc Miền Nam cũng không khó, hắn sẽ sắp xếp ổn thoả tất cả.

Không phải chỉ là người đề cử thôi à? Sao lại gia nhập vào thị tộc của anh rồi? Không đợi Hạ Du Châu hỏi rõ, Hà Dư bên kia đã bị giáo sư khác túm đi mất, nói là phòng thí nghiệm có tình huống khẩn cấp, nói hắn mau đi xem sao.

Hoàng hôn buông xuống, thành phố Bắc Kinh được bao trùm trong xẩm tối ảm đạm.

Lúc hoàng hôn là khi ánh mặt trời dịu nhẹ nhất, Hạ Du Châu không đội mũ, cầm ba chai máu thanh trùng, đi bộ quay về bệnh viện. Từ khi biết khu vực Bắc Kinh này thuộc về quản hạt của huyết tộc nào đó, giẫm trên nền đất này thì cứ cảm thấy không vững lắm, luôn cảm thấy bốn phía có người đang giám thị mình. Giám thị huyết tộc không hiểu quy củ là cậu đây, có phạm vào lệnh cấm hay quy định nào hay không.

Hạ Du Châu càng nghĩ càng tức: "Gia cũng muốn nhìn một cái xem lãnh chủ là cái quần gì."

Dựa vào cái gì mà nói mảnh đất này là của nhà bọn họ, rõ ràng đây là đất công của xã hội chủ nghĩa nhá!

"Anh về rồi." Cha già Hạ Du Châu đi tống tiền xin cơm quay về, sắc mặt hớn hở đẩy cửa phòng bệnh ra, chuẩn bị cho em trai và con trai nhìn khẩu phần lương thực đủ cho ba ngày. Trong nháy mắt khi cửa mở ra, nụ cười liền đọng lại ở trên mặt.

Trong phòng bệnh, trống trơn.

Em trai tóc đỏ và con trai tóc đen, một cọng tóc cũng không thấy đâu.

"Người đâu rồi?" Y tá đẩy xe thuốc đi vào, cùng ngây người với Hạ Du Châu.

"Chắc là đi vệ sinh rồi, để tôi đi tìm một chút." Hạ Du Châu lừa chị y tá đi đến phòng bệnh khác trước, lập tức gọi điện thoại cho Chu Thụ.

Bên kia vang lên mấy tiếng mới được bắt, mới vừa thông, Hạ Du Châu đã mở miệng mắng: "Làm cái trò con bò gì đấy hả, hai đứa đi đâu rồi, nhanh chóng xoắn về đây cho anh! Y tá đang tìm người khắp nơi, lát nữa bệnh viện mà bật loa lên..."

"Cha, là con." Bên kia truyền đến tiếng nói yếu ớt của thiếu niên.

Lửa giận cao ba mét lập tức tắt ngúm, Hạ Du Châu ho nhẹ một tiếng: "Tiểu Mặc à, cậu của con đâu?"

Hình như Trần Mặc đang vui lắm: "Cậu đang lái xe, con và cậu sẽ tới căn cứ của chiến đội, cha cũng nhanh chóng đến đây đi."

Hạ Du Châu: "Hai đứa không thông báo gì với bác sĩ à?"

Trần Mặc: "Không có, khi y tá tới muốn chích cho con lần thứ bảy, cậu thấy phiền nên mang theo con chạy luôn."

Hạ Du Châu: "..." Quả nhiên là trộm đi mất.

Tuy rằng cậu cũng tính tối nay sẽ mang con trai đi, dù sao sáng sớm ngày mai lại phải lấy máu xét nghiệm, nhưng ít nhất cũng sẽ tới nói với Tư Quân một tiếng. Càng ở thêm một ngày thì sẽ kéo thêm phiền toái cho người ta, lần này lại trộm chạy mất, trách nhiệm đó sẽ đổ hết cho Tư Quân.

"Nói cho cậu của con, bảo nó chờ cho cha." Hung tợn nói xong, cúp điện thoại luôn, Hạ Du Châu đau đầu thở dài, bất đắc dĩ đi đến phòng làm việc của bác sĩ.

Chạy tới chạy lui cả ngày, thật ra cũng có nguyên nhân không muốn gặp Tư Quân ở bên trong, cậu còn chưa nghĩ ra xem bây giờ phải ở chung với Tư Quân thế nào.

"Bác sĩ Tư tan làm rồi."

Trong phòng làm việc không có bóng dáng của Tư Quân, y tá trực ban nói hắn đã về rồi. Không có phương thức liên lạc của bác sĩ trên bảng thông tin, đồng nghiệp từ chối tiết lộ số điện thoại cho người nhà bệnh nhân. Hạ Du Châu chần chừ đi một vòng, thử bấm dãy số của năm năm trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!