Chương 15: Lãnh địa

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Huyết tộc mà còn có giới luật à?

Hạ Du Châu cảm thấy mình lăn lộn trong giới huyết tộc hai mươi mấy năm, hình như hoàn toàn không cùng một tộc với người ta.

Hà Dư khẽ thở dài: "Đương nhiên là có. Là chủng tộc khác con người khá nhiều, muốn sinh tồn trong xã hội loài người, chắc chắn là phải tự ràng buộc chính mình."

Thời xa xưa thì được, dù sao tin tức cũng không lan truyền nhanh, thông tin về huyết tộc vẫn chỉ tồn tại trong các loại tiểu thuyết về chuyện kỳ lạ. Tới xã hội hiện đại thì không giống nữa, huyết tộc phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, nếu không thì có thể lên trang đầu báo xã hội bất cứ phút nào.

Chuyện cẩn thận từ lời nói đến việc làm này, Hạ Du Châu vô cùng tán thành, nếu không phải thế thì cậu cũng sẽ không đeo khẩu trang hàng ngày: "Nhưng mà, chúng ta cũng đâu khác con người nhiều lắm đâu, chẳng qua là thực đơn khác nhau thôi mà."

Hơn nữa cũng chẳng phải là cực kỳ khác nhau, ngoại trừ ngày nào cũng cần uống máu, đồ ăn khác cũng ăn giống thế.

Hà Dư không nói lời nào, chỉ mỉm cười nhìn cậu. Hạ Du Châu giơ tay đầu hàng, ý nói mình tự ngậm miệng rồi, hắn có thể nói tiếp.

"Về loại phương Đông, ghi chép được lưu giữ trong nhà anh cũng không nhiều lắm, cho nên cũng không phải là rất hiểu." Hà Dư hơi chần chừ, bưng ly trà bằng sứ lên khẽ nhấp một ngụm, "Bây giờ em thẳng thắn nói thân phận ra với anh, là chuẩn bị vứt bỏ tất cả đi lánh đời à?"

Hạ Du Châu: "Cũng không xem là từ bỏ chọn lánh đời, dù sao cho tới giờ nhà em cũng không biết mình là kiểu lánh đời..."

Tôi không lánh đời, mà là đời lánh tôi mà thôi.

Trong hai mươi mấy năm qua, cậu vẫn cho rằng trên thế giới này chỉ có mấy huyết tộc là bọn họ mà thôi, tự nhiên không hề có suy nghĩ sẽ đi tiếp xúc với huyết tộc khác. Bây giờ nếu biết có huyết tộc khác tồn tại, vậy làm quen một chút là vẫn rất cần thiết. Ma cà rồng cũng cần xã giao, cần nhân mạch, cần mua sữa ăn sáng cho con trẻ.

"Vậy Tư..." Nghe tình huống như thế, Hà Dư vô cùng ngoài ý muốn, muốn nói gì đó nhưng lại bỗng nhiên nuốt xuống, "Vậy em có tính toán gì không?"

Hạ Du Châu giả vờ như không nghe được chữ "Tư" kia: "Sức miễn dịch của Trần Mặc rất thấp, bác sĩ đề nghị uống máu thanh trùng. Có con đường nào có thể mua được loại máu này không?"

Hà Dư: "Cái này chỉ cung cấp cho thành viên Huyết Minh thôi, không mua đi bán lại được."

Hạ Du Châu: "Vậy anh có biết phương pháp chế tạo không?"

Hà Dư lắc đầu: "Công nghệ rất phức tạp, khác với sữa tươi thanh trùng, cần máy móc của nhà xưởng giúp đỡ, còn cần một ít nguyên liệu đặc biệt."

Nói tóm lại là, một người thì không làm ra được.

Quả nhiên, Tư Quân không hề lừa cậu, muốn mua sữa ăn sáng thì phải gia nhập vào xã hội đen. Hạ Du Châu thấy hơi buồn phiền: "Vậy phải cần sao thì mới gia nhập vào Huyết Minh được?"

Hà Dư không trả lời, mà hỏi cậu: "Em có biết Huyết Minh là lấy thị tộc làm đơn vị không?"

"Biết." Tư Quân đã nói qua chuyện này, Hạ Du Châu gật đầu.

Hà Dư thoáng thu lại ý cười, nghiêm mặt nói: "Nếu như muốn gia nhập, nhất định phải dùng danh nghĩa của thị tộc. Chuyện gia nhập của thị tộc thì anh không làm chủ được, cần tộc trưởng của em đứng ra bàn bạc với hội trưởng lão của Huyết Minh. Lãnh địa của thị tộc em nằm ở đâu?"

"Hả? Lãnh địa gì?" Hạ Du Châu không hiểu lắm.

"Tinh ——" Thang máy đột nhiên vang lên một tiếng, có người đi tới tầng lầu này. Hai người lập tức dừng nói chuyện với nhau, nhìn về phía chỗ thang máy. Tiểu trợ lý dẫn phóng viên đi ra ngoài tham quan chẳng biết đã xuống lầu lúc nào, đón một người đàn ông lên đây.

Người đàn ông kia mặc âu phục đi giày da, áo sơ mi trắng âu phục đen, đeo một cái kính đen đen đến độ không nhìn thấy mắt đâu, trong tay cầm một cây dù chuôi thẳng màu đen. Bước ra khỏi thang máy, khẽ gật đầu chào hỏi, cám ơn tiểu trợ lý dẫn đường, dựa dù vào cột hành lang ở cửa thang máy rồi bước về hướng bàn trà.

Hà Dư nhìn người tới, lập tức đặt ly trà xuống đứng dậy.

"Giáo sư, Triển tiên sinh bỗng nhiên đến đây. Em vừa mới nhắn tin cho thầy, thầy chưa trả lời, liền dẫn lên đây luôn." Trợ lý chạy qua để giải thích.

Rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên chuyện này xảy ra, trợ lý dựa vào kinh nghiệm lúc trước để xử lý. Hà Dư không có ý kiến gì, gật đầu ý bảo trợ lý tiếp tục làm việc đi. Trợ lý cầm áo khoác âu phục mà lúc nãy Hà Dư cởi ra, chạy đi như nhận được đại xá. Hành lang lại khôi phục lại trạng thái đồng ruộng không người, ánh nắng xuyên qua trần nghiêng bằng thuỷ tinh chiếu vào trên người của ba người, kéo ra cái bóng thật dài.

Người đeo kính dừng lại ở khoảng cách hai bước cách bàn trà, cánh tay phải cong lại, đặt ngang cánh tay ở trước ngực, khom lưng hành lễ: "Hà nhị thiếu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!