Chương 119: Phiên ngoại 3 (Hoàn)

Phiên ngoại 3: Đàn dương cầm

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

"Phù, năm nay lạnh sớm thật, mới qua Trung Thu thôi mà em đi trên đường cũng thấy tay lạnh tê luôn." Hạ Du Châu mang theo hàng chuyển phát nhanh đi vào, dậm chân một cái để khí lạnh trên người bớt đi.

"Tuần này lạnh thế thì tuần sau sẽ ấm lại." Tư Quân ngồi trên thảm lắp lego, nhướng mắt lên nhìn Hạ Du Châu đang nhảy như thỏ con, không khỏi dịu giọng, "Lại đây để anh sưởi ấm cho em."

"Làm gì mà tới mức đó." Hạ Du Châu thay dép đi trong nhà, giơ gói hàng lên cho Tư Quân nhìn, "Dưới lầu có hàng của anh gửi đến nè, em mang lên cho anh đó, anh mua gì vậy?"

Tư Quân nhíu mày: "Của anh à? Gần đây anh đâu mua gì đâu, em mở ra xem thử đi."

"Vậy em mở ra nha." Hạ Du Châu thích nhất là bóc hàng, có thể lấp đầy lòng tò mò của cậu.

Gói hàng này gói rất kỹ, ba lớp trong ba lớp ngoài. Mở ra một lớp màng xốp thì thấy một hộp quà bằng gỗ.

"Hộp đẹp thế, bánh Trung Thu à? Trung Thu cũng qua rồi mà, ai gửi anh bánh Trung Thu nữa vậy, đúng là..." Hạ Du Châu vừa ghét bỏ vừa mở hộp ra, "Ủa?"

Trong hộp không phải là bánh Trung Thu, mà là một mô hình đàn dương cầm và hai tấm vé mời xem hoà nhạc, còn kèm thêm một tấm thiệp mời thiếp vàng.

Hạ Du Châu bưng hết cả hộp tới cho Tư Quân nhìn: "Vé hoà nhạc này, của ai gửi thế?"

Tư Quân nhận thư mời mở ra đọc, mắt hơi tối đi.

[Bạn học Tư Quân thân mến, đây là một trong những nơi biểu diễn quan trọng nhất trong tour thế giới của anh, chân thành mời em và bạn em đến tham dự. Lúc nhỏ khi học đàn dương cầm đã được em giúp rất nhiều, anh vô cùng mong đợi sẽ được gặp em trong lần đầu tiên anh về nước biểu diễn.

Bạn học dương cầm cùng em, Triệu Duy]

"Triệu Duy? Là người đàn anh kia của anh đúng không, giờ anh ta cũng mở hoà nhạc luôn rồi à!" Hạ Du Châu biết người này.

Lúc nhỏ Tư Quân học dương cầm với một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng, nghệ sĩ dương cầm này nhận hai học sinh, một người là Tư Quân, một người kia chính là Triệu Duy học sớm hơn Tư Quân. Lúc đi học, Hạ Du Châu có đến gặp Tư Quân đang chuẩn bị cho cuộc thi đàn dương cầm quốc tế thì có gặp qua người đàn anh này.

"Ừ, em muốn đi không?" Tư Quân để thư mời qua một bên, nắm chặt đầu ngón tay Hạ Du Châu hỏi cậu.

"Đi chứ, là buổi hoà nhạc của đàn anh anh mà, chúng ta đi cổ vũ chút, lỡ như không có ai tới nghe anh ta lại buồn." Hạ Du Châu nói hùng hồn.

Tư Quân bị cậu chọc cười: "Anh ta được hoan nghênh ở nước ngoài lắm, sao không ai tới nghe được."

Dù sao cũng chưa tính cuối tuần sẽ đi đâu, cứ xem như đi hẹn hò vậy. Đến tối thứ sáu, hai người mặc đồ tây trang giống nhau, còn đeo cả nơ tình nhân, nắm tay đi xem hoà nhạc.

Xem ra đàn anh cũng rộng rãi lắm, vé ngồi ngay hàng đầu.

Người tới xem lục tục đi vào, hoàn toàn khác hẳn với Hạ Du Châu cho là vé bán không được phải mời người quen tới xem, toàn bộ hội trường xem như là kín hết.

Cô gái ngồi sau lưng Hạ Du Châu hào hứng giới thiệu cho người bên cạnh: "Triệu Duy đó, hai mươi ba tuổi đã là quán quân cuộc thi dương cầm quốc tế, từ lúc đó cứ như được hack vậy, một bước lên mây. Bây giờ đã là nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới rồi, ngay cả khai mạc World Cup cũng muốn mời anh ấy biểu diễn. Mình phải mua vé này qua chợ đen đó, mắc xỉu luôn, cậu phải tập trung nghe đó, mất công phí tiền của mình."

"Trời, ghê vậy sao." Hạ Du Châu vô cùng kinh ngạc.

"Anh không biết à?" Cô gái nghe thấy Hạ Du Châu cảm khái như thế, giật mình không thôi, "Anh không biết Triệu Duy là ai mà cũng mua vé VIP đắt xắt ra miếng vậy sao!" Người có tiền đúng là tuỳ hứng.

"Ôi chao, đây là vé bạn tôi tặng cho, tôi tới xem coi có hay không." Hạ Du Châu cười hì hì trêu cô gái, "Cậu ấy bảo tôi đây là kịch nói Trư Bát Giỏi ủi đất, hay lắm, không ngờ tới lại là hoà nhạc dương cầm."

Cô gái sốc không thôi: "Trư Bát Giới ủi đất là hát kiểu Nhị Nhân Chuyển mà, nào có phải là kịch nói!"

Hạ Du Châu còn tính đùa thêm vài câu, bỗng nhiên bị hai ngón tay thon dài kéo cằm qua, đối diện với Tư Quân sắc mặt bình tĩnh: "Làm gì thế?"

Tư Quân: "Sắp bắt đầu rồi, không được nói nữa."

Hạ Du Châu nhìn chung quanh: "Anh tính bắt nạt em không hiểu nghệ thuật đúng không, đèn còn chưa tắt, người cũng chưa ra đây, sao bắt đầu được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!