Chương 118: Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2: Con út

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Hạ Du Châu dùng giọng trong chương trình thế giới động vật, thì thầm bên tai Tư Quân: "Đông đi xuân về, vạn vật trỗi dậy. Ngày đông dài đằng đẵng đã qua, dơi nhỏ ngủ đông cũng tỉnh giấc, bây giờ lại đến mùa giao phối của ma cà rồng."

Một cánh tay thon dài trắng nõn duỗi ra khỏi chăn, kéo người đang lải nhải vào lại trong chăn.

"A, làm gì vậy? Em mới rửa mặt rồi không ngủ nữa đâu."

"Em nói mà, đổi mùa rồi, chúng ta cũng phải làm chuyện gì cho hợp với mùa chứ."

Hạ Du Châu vội vàng bò ra ngoài: "Ây ây, em nói giỡn mà, ma cà rồng không có cái mùa kiểu đó đâu!"

Tư Quân lại kéo người vào: "Giờ anh thấy thì có rồi đó."

"Ting ting!"

Tiếng chuông cửa bên ngoài bỗng dưng vang lên làm gián đoạn hoạt động giao hữu mùa xuân của ma cà rồng. Người khách đầu tiên đến thăm nhà sau mùa ngủ đông rất khiến người ta bất ngờ, vậy mà lại là lão nhị nhà họ Bạch tay xách túi lớn túi nhỏ

-- Bạch Thù.

"Đây là cốt gia vị lẩu nhà tôi mới vừa cho ra mắt mùa xuân này, đây là tương ớt bà tôi mới làm, đây là mặt nạ đắp mặt cháy hàng năm ngoái của nhà họ Bạch..." Bạch Thù bày hết đồ này đến đồ kia ra, chất đầy trên bàn trà nhỏ đang phòng khách.

Tư Quân không nói gì, chỉ nhìn hắn đầy dò xét.

Hạ Du Châu rót nước cho khách, cười nói: "Đồ lỉnh kỉnh vậy anh cứ gửi tới là được, sao phải cất công mang từ Thanh Dương đến đây cực nhọc quá vậy."

Tư Quân kéo Hạ Du Châu ngồi xuống bên cạnh mình, lạnh lùng nói: "Khi không mà tỏ ra ân cần thế."

"Này, sao nói thế được, có phải tôi cướp bóc gì đâu." Bạch Thù mở to mắt trông chờ nhìn Hạ Du Châu, "Tôi đến để tặng con trai cho Du Châu mà."

Con trai!

Hạ Du Châu nghe thấy vậy thì lập tức hào hứng.

Bây giờ có thể tự do ra vào Gương Trời, người nhà họ Hạ giờ đang thay nhau canh giữ. May mà chỗ đó có tín hiệu nên có thể ráp mạng được. Gần đây do không phải mùa thi đấu nên em trai Chu Thụ đang canh giữ trong đó. Đến mùa thi đấu thì sẽ đổi cho con trai hoặc con gái, không được nữa thì phải tự thân Hạ Du Châu đi vào.

Nhà họ Hạ đang cần bổ sung nhân khẩu gấp, nếu như có thể có 356 đứa con thì mỗi đứa có thể canh một ngày, thế thì sẽ không ảnh hưởng đến chuyện của ai.

Bạch Thù cực lực đề cử người con trai này như dân bán hàng đa cấp: "Người này xem như là con anh chú bác với tôi, tên là Bạch Kim. Cha của anh ấy là người nhà họ Bạch, mẹ thì là con người."

Đây cũng là một câu chuyện tình của ma cà rồng và con người, vì muốn ở một chỗ với người yêu mà không tiếc rời khỏi gia tộc, chịu đựng khó khăn từng ngày. Nhưng mà, không phải tất cả câu chuyện tình yêu đều có kết cục đẹp, hai vợ chồng này đã ly hôn tầm hai mươi mấy năm trước.

Bị ảnh hưởng bởi hôn nhân của cha mẹ, Bạch Kim cũng không chờ mong gì với hôn nhân, đến giờ đã hơn bốn mươi rồi cũng chưa kết hôn, cũng không có con cái gì. Bây giờ bị bệnh nặng nằm một mình cô đơn trong bệnh viện, cũng chỉ còn mấy anh em họ ma cà rồng như bọn hắn đến thăm.

"Khoan, anh nói ông ấy hơn bốn mươi rồi à?" Khóe miệng Hạ Du Châu co giật.

"Đúng thế, chuyển hoá có giới hạn độ tuổi à?" Bạch Thù lập tức lo lắng.

"Cũng không có, chỉ là..." Hạ Du Châu vò đầu, "Cái tên Bạch Kim này quen quá, là Bạch Kim mà tôi biết à?"

Trong nước cũng có một người kinh doanh bất động sản nổi tiếng cũng tên là Bạch Kim. Người này mở công ty bất động sản Kim Ngọc, sản nghiệp gần như trải khắp cả nước, ngay cả những nơi xa xôi cũng có văn phòng của người này. Ông chủ này rất có tiếng, không thể nào trùng hợp thế được.

"Đúng đó, chính là ông trùm bất động sản mà cậu biết." Bạch Thù gật đầu, lộ ra nụ cười thần bí, "Người con trai này chính là một người giàu có đó, cậu..."

"Quá tốt rồi!" Hạ Du Châu bổ nhào vào trong lòng Tư Quân, "Bất động sản Kim Ngọc ở đâu cũng có, chỉ cần nói con trai thêm tộc huy nhà họ Hạ vào tất cả sản nghiệp thì lãnh địa của nhà họ Hạ là lớn nhất rồi!"

Bạch Thù: "... Này không phải, đây là đại gia hàng thật giá thật đó, cậu cũng chỉ nghĩ được tới chừng đó thôi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!