Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Ánh sáng bỗng dưng xuất hiện làm loé màn hình PSP, Chu Thụ gào lên một tiếng, nhân vật trong game bị đánh cho bể đầu. Mắng một tiếng "Đậu má," ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Hạ Du Châu đang đứng ngây người ra ở cửa chính.
Hai anh em nhìn nhau một lát, Hạ Du Châu không biết phải nói gì.
Chu Thụ làm như không có việc gì cất PSP đi đứng dậy, ra vẻ cụ lớn: "Sao giờ anh mới tới, không phải sửa gương xong lâu rồi à? Không sợ ông già chết đói ở trong đó hả."
Mũi Hạ Du Châu xon xót, nhanh chóng nhào đến đá vào mông em trai một cái: "Nói nhăng nói cuội gì đó, phì phì phì!"
Chu Thụ bị đá một cái thì lảo đảo, tóc đỏ khùng lên, chỉ vào Hạ Du Châu mạnh miệng nói: "Anh lại đánh em nữa rồi! Anh chờ đó, đợi lát nữa gặp được lão Hạ thì em sẽ méc ông ấy, bảo anh ăn h**p em mấy năm nay rồi, còn tìm một tên đàn ông làm cho nhà họ Hạ đoạn tử tuyệt tôn nữa."
Tư Quân vô tội dính đạn: "..."
"Anh không tìm đàn ông thì nhà họ Hạ c*̃ng đoạn tử tuyệt tôn rồi." Hạ Du Châu dùng cùi chỏ kẹp cổ em trai, "Nói lần nữa xem, đây mà gọi là ăn h**p hả?"
Chu Thụ cao hơn Hạ Du Châu một cái đầu, hơi xoay người cõng cậu lên lưng: "Khụ khụ, đây là cách giáo dục đầy tình thương của anh trai."
"Hê hê hê." Hạ Du Châu ôm chặt cổ em trai, hai người cứ thế vật qua vật lại.
Đang quậy thì bên ngoài bỗng ồn ào, có một đứa trẻ hô lên: "Mây đỏ kìa!"
Hạ Du Châu quay mạnh đầu lại, vừa thả tay ra thì dần như ngã xuống, được Tư Quân nhanh chóng đỡ.
Chạy ra cửa chính nhìn lên trời.
Bầu trời xanh thẳm bỗng dưng bị một màu đỏ nuốt hết. Mây trắng giống như là một trang giấy bị lửa đốt, mây xung quanh nhuốm màu đỏ rực. Nụ cười mới vừa còn trên môi Hạ Du Châu cũng bị đốt chẳng còn lại gì.
"Ráng đỏ..." Hạ Du Châu hốt hoảng lấy gương Vô Tật ra, nhìn lên trời rồi lại nhìn gương, xong lại nhìn lên trời.
"Sao vậy?" Chu Thụ ngây người, lớn tiếng hỏi, "Chuyện này nghĩa là sao?"
"Ông... ông già không còn rồi?" Chu Thụ nắm bả vai Hạ Du Châu, không thể tin hỏi cậu, "Là giả đúng không."
Hạ Du Châu hít sâu mấy hơi, đẩy em trai ra, nhanh chóng xông ra ngoài.
"Du Châu!" Tư Quân lập tức đuổi theo, chạy vào rừng với cậu.
Trong làng không có đường đến Gương Trời vì người trong thôn chưa bao giờ đến đó. Hạ Du Châu đau khổ đi xuyên qua bụi cỏ mọc cao, có mấy cây gai làm xước hết da nhưng cậu cũng chẳng phát hiện ra.
Trước mắt có một cành cây khô sắp đụng trúng đầu cậu, nhưng "bộp" một cái lại đụng vào một cánh tay ấm áp. Hạ Du Châu mờ mịt ngẩng đầu, nhìn thấy Tư Quân đang thở hổn hển giơ tay đỡ trán cậu.
"Phù... Đường không dễ đi, chúng ta nắm tay đi nhé." Tư Quân không khuyên cậu đi chậm lại, chỉ giơ tay ra giúp cậu đội mũ áo hoodie lên, nắm chặt bàn tay phủ đầy mồ hôi lạnh của cậu.
Hạ Du Châu nắm chặt bàn tay kia lại, kéo hắn đi về phía trước. Lần này, cậu không l* m*ng đâm đầu đi trước nữa, mà rút kiếm ra chiếm bớt mấy cây gai. Hoảng loạn trong lòng cũng dần xuôi xuống theo từng nhát kiếm.
"Ngày em tiễn ông ấy đi vào thì đã chuẩn bị tốt sẽ không được gặp lại nữa." Hạ Du Châu đi một hồi lâu mới mở miệng nói chuyện, "Em ráng không nghĩ đến, xem như ông ấy không còn nữa. Nếu như không sửa được gương Vô Tật, thì em cũng chấp nhận được việc ông ấy không còn, nhưng sửa xong rồi..."
Tư Quân im lặng nghe, bước nhanh một bước ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng: "Hít sâu nào, đừng lo nữa."
Hạ Du Châu vùi mặt vào trong lòng Tư Quân, nhắm mắt lại hít sâu ba lần để tỉnh táo hơn.
Tư Quân lấy kiếm trong tay cậu đi: "Để anh đi trước, em dò đường đi."
Kiếm pháp của thị tộc Hàm Sơn đơn giản linh hoạt, như một điệu múa thân sĩ vậy, trông rất đẹp mắt. Có Tư Quân mở đường đằng trước, Hạ Du Châu thoải mái hơn nhiều, có thể tập trung tìm đường.
Đi trong núi cỡ hai tiếng thì cuối cùng cũng tìm được thác nước kia.
Xa xa đã nghe thấy tiếng nước, đi đến gần thì mới biết cái gì gọi là sự rung động trước thiên nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!