Chuyển ngữ: Cực Phẩm
Trong khoảnh khắc khi tấm gương rơi xuống đất thì mọi thứ đều dừng lại.
Gương Vô Tật không còn sáng nữa, im lặng nằm trên bàn trà. Ba người xem hết hình ảnh 3D vẫn còn chưa lấy lại được tinh thần.
"Hu hu hu, chủ nhân ơi..." Cổ Cực nằm rạp trên mặt đất, giống như một chú chim non không còn được che chở, vừa hốt hoảng vừa luống cuống, khóc đến xé lòng. Hắn đi theo tổ tiên Cổ Nạp Nhĩ của mình cả một đường, đã sớm quên mất mình là một trạch nam đang ở hiện đại.
Tư Quân từ từ chớp mắt, nước mắt nóng hổi vương trên mi dài, vừa chớp một cái đã rơi xuống trên gò má. Một giọt rồi hai giọt, nước mắt cứ như trân châu đứt dây, càng rơi càng nhiều.
Hạ Du Châu cũng khó chịu một chút, nhưng càng nhiều hơn chính là bị rung động bởi sự dũng cảm và vĩ đại của tổ tiên mình, chậc chậc cảm khái. Quay đầu qua, liền nhìn thấy hai người khóc bù lu bù loa.
"???"
Cổ Cực dễ dàng vào vai thì không nói, nhưng làm sao ngay cả Tư tiên sinh chững chạc kia cũng không có tiền đồ thế chứ? Hạ Du Châu dở khóc dở cười, giơ tay kéo tay áo của Tư Quân một cái, người này rưng rưng nước mắt giống một chú chó lớn, chui đầu vào lòng cậu ôm không buông tay.
"Những cảnh tượng anh nhìn thấy sau đó toàn là từ góc nhìn của tổ tiên..."
Tổ tiên này chính là chỉ tổ tiên nhà họ Tư, Hàm Sơn Hầu Tư Nam tiên sinh. Tư Quân bị buộc dùng chung góc nhìn với ông, đuổi theo Hạ Vô Nhai trèo đèo lội suối, lại trơ mắt nhìn người kia đi vào con đường diệt vong.
Lúc đầu Hạ Du Châu tính trêu hắn nhưng lại nuốt vào, đau lòng vỗ về hắn: "Không sao, không sao mà, đó là chuyện cũ của tổ tiên, không phải là của anh." Cậu dùng góc nhìn của người thứ ba, giống như đang xem phim trên TV vậy, thật ra còn rất thích thú. Không nghĩ tới Tư Quân lại xem bằng góc nhìn của người thứ nhất, giống như trong mơ, lại bị cảm xúc của tổ tiên ảnh hưởng.
"Hạ Vô Nhai không bao giờ quay về nữa, quãng đời còn lại của tổ tiên chỉ dùng để hoài niệm ông ấy." Giọng Tư Quân run lên, vô cùng đau khổ.
Những điều này hắn biết được do đọc tộc sử. Tổ tiên Tư Nam có một người bạn thân, ông không ghi lại tên của người đó, chỉ là viết rất nhiều thơ, lại đốt hết tất cả trước khi mình qua đời. Vật duy nhất để lại chính là bài hát mà mỗi người nhà họ Tư ai cũng biết, "Người là ánh trăng treo trên đàn cầm bạc."
"Anh họ vẫn chưa hát hết bài hát ấy." Tư Quân từ từ hít vào một hơi.
"Sao?"
"Lúc tổ tiên hấp hối đã hát đoạn cuối cùng."
...
Lửa đỏ nhen nhóm cả bầu trời, ánh trăng khuất mình nơi núi cao
Từ đây, dây đàn chẳng còn ánh sáng
Tóc xanh rồi lại tóc trắng, ta đàn hát ngày đêm
Tẻ nhạt vô vị, tất cả chỉ là hư ảo
Tất cả thơ đều không xứng với người, hỡi ánh trăng của ta
...
Ba người im lặng một hồi lâu mới miễn cưỡng tiêu hoá hết cảm xúc bị lây nhiễm trong gương. Cổ Cực chưa từ bỏ còn đòi xem một lần nữa, khóc lớn như người chơi tàu lượn, đã bị tra tấn nhưng vẫn mê chơi.
Hạ Du Châu cũng không muốn hầu hắn, đưa máy quay phim mini cho hắn đeo để tiện quay lại chuyện cũ.
"Trong gương có đề cập đến nguồn gốc của thế giới, ma khí, linh khí, quỷ sói..." Hạ Du Châu lấy khăn nóng lau mặt cho Tư Quân, "Truyền thừa của nhà em bị ngưng mất nên không biết. Nhưng sao nhà anh ba trăm năm danh môn vọng tộc mà sao cũng không biết gì thế."
Tư Quân ngượng ngùng lấy khăn tự mình lau mặt: "Chắc chắn tổ tiên có nói đến nhưng truyền xuống bao nhiêu đời thì lại mai một hết. Chỉ biết là phải làm như thế nhưng lại không biết vì sao."
Ưu điểm của loại phương Tây chính là hoàn toàn tuân theo truyền thống, thậm chí ngay cả một vài chuyện nhỏ cũng không thay đổi, ví dụ như là gia huy hay bao tay gì gì đó. Nhưng khuyết điểm cũng rõ ràng, chính là không tìm hiểu kỹ càng. Ngay cả cậu Tư cũng không giải thích được là tại sao lại có người sói và bệnh muỗi.
Biết là có nó, nhưng không hiểu nguyên nhân từ đâu.
Cho nên, khi ôn dịch xảy ra ở phương Tây lúc đó thì ma cà rồng không thể tự biện minh cho mình được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!