Chương 11: Đồ ăn

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

"Không sao, anh ấy không làm gì anh cả." Hạ Du Châu nhìn con trai đang ngủ một cái, hạ thấp giọng nói chuyện điện thoại, "Hơn nữa anh còn biết một tin tức khiến cả nhà kinh ngạc."

"Cả nhà chỉ có hai chúng ta thôi, kinh ngạc gì chứ?" Cửa phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, một thiếu niên cao to đeo khẩu trang đội mũ bóng chày đi tới, tiếng nói chuyện và giọng nói trong điện thoại hợp làm một.

Hạ Du Châu nhe răng, cúp điện thoại, tống thẳng một quyền vào bụng em trai: "Em chạy đến đây làm gì?"

"Gọi mấy cuộc điện thoại anh cũng không bắt, sợ anh bị họ Tư mần thịt rồi." Chu Thụ thuần thục khom lưng, tránh thoát được một cú này.

"Hề hước thật, muốn mần cũng là gia mần anh ấy." Nhớ lại chiến tích quang vinh suýt nữa đã lên làm cha của Tư Quân, Hạ Du Châu chợt cảm thấy cực kỳ tự tin.

Chu Thụ tháo khẩu trang xuống, lộ ra khuôn mặt không tin.

Hạ Du Châu l**m vị trí vốn nên phải có một cái răng nanh dài ở bên phải, chỗ đó có một mặt cắt, gồ ghề không đồng đều: "Nói thật ra, chuyện này không có quan hệ gì với anh ấy cả."

"Anh cứ tiếp tục AQ (1) đi." Chu Thụ không muốn thảo luận chuyện này nữa, quay đầu nhìn cậu nhóc, "Uây, đây chính là cháu trai cả của em đó à, trông cũng được đó chứ. Nghe nói IQ cao lắm, có thể kế thừa y bát của em không?"

(1) AQ: thường được dùng với nghĩa tinh thần AQ. AQ là một nhân vật trong "AQ Chính Truyện" của Lỗ Tấn. Trong truyện này AQ dùng "Phép thắng lợi tinh thần" để tự an ủi mình, nhưng đó lại là loại an ủi tự huyễn (Baidu).

"Xuỵt ——" Hạ Du Châu ra hiệu nói hắn nhỏ giọng một chút, tuy rằng đã ăn uống no đủ, nhưng ma cà rồng mới sinh vẫn còn ở trong giai đoạn yếu ớt, cần phải ngủ nhiều.

Bỗng nhiên có người gõ cửa, Chu Thụ không kịp đeo khẩu trang lên, chui thẳng đầu vào chăn, vùi mặt vào đó. Gương mặt này của hắn là mặt tiền của Liên Minh Huyền Thoại (League of Legends/l*l), có rất nhiều người biết.

Hạ Du Châu tuyệt vọng nhìn động tác liên tiếp này của em trai, chợt cảm thấy nhà Lão Hạ chẳng còn cái hy vọng gì nữa.

"Người nhà của giường số bảy, bác sĩ mời anh đến phòng làm việc một chuyến." Cô y tá có giọng nói ngọt ngào ló đầu vào nói với Hạ Du Châu.

"Tôi à?" Hạ Du Châu nháy mắt mấy cái, "Được rồi, đến liền."

Cũng không biết Tư Quân làm như thế nào, thế mà y tá lại ngầm thừa nhận cậu là người nhà, điều này khiến cho Hạ Du Châu cực kỳ ngoài ý muốn. Dù sao cậu nhóc cũng nằm viện ở đây lâu thế rồi, mọi người ai cũng biết mặt.

Đá em trai giả làm đà điểu một cái: "Anh đi một chuyến đây, em coi chừng thằng bé đó, đừng có để cho ai cuỗm đi mất."

Chu Thụ nghi hoặc giơ cánh tay dài ra khoa tay múa chân một chút, cháu trai lớn như thế, quay đầu tính hỏi anh trai sao lại cuỗm đi mất được, người nọ đã ra khỏi cửa. Từ từ nhếch môi lên, lộ ra một cặp răng nanh nguy hiểm: "Gặp được họ Tư kia thì cái gì cũng quên sạch, sớm muộn gì cũng chết ở trên tay anh ta."

Cúi đầu, tức giận sửa phần giới thiệu trên QQ:

[Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh (2)!]

(2) Ai kỳ bất hạnh nộ kỳ bất tranh: đây là một câu nói của Lỗ Tán, nghĩa là bản thân mình cảm thấy xót xa khi người nào đó gặp chuyện bất hạnh, nhưng mà người đó lại không chịu đấu tranh để thoát khỏi hoàn cảnh đó, khiến cho mình cảm thấy tức giận và tiếc nuối (Baidu).

Phòng làm việc của bác sĩ khu bệnh nặng lớn hơn phòng trực ban.

Hai bàn làm việc không có vách ngăn được đặt chung một chỗ, trên đó bày đủ các tư liệu ca bệnh, dụng cụ làm việc. Mọi người mặt đối mặt làm việc, để tiện bàn bạc phương án trị liệu, nhìn thì thấy bầu không khí trong phòng làm việc cũng không tệ lắm.

Bởi vì đây là thời gian ăn trưa, trong phòng không có ai cả, ngay cả Tư Quân cũng không ở đây. Hạ Du Châu chẳng hề có tự giác của một người khách chút nào, chắp tay sau lưng tuần sát hệt như lãnh đạo, đi một vòng quanh phòng, đây nhìn chút kia ngó chút.

Trên bệ cửa sổ có đặt mấy chậu sen đá, xanh biếc bóng loáng, xem ra là được chăm sóc rất tốt. Trên tường treo đủ loại hình cấu tạo cơ thể người, có một bảng vinh dự rất thô sơ, dùng để khen ngợi cá nhân tiên tiến từng quý. Tư Quân bất ngờ nằm trên đó, giành được khen thưởng "Hoàn thành tất cả các ca trực đêm," tiền thưởng là năm trăm tệ.

"Chậc, đúng là bị mình đoán trúng mà." Hạ Du Châu nhìn chăm chú vào con số kia cười ra tiếng, bác sĩ nhỏ đang chịu đựng khoá huấn luyện quy phạm hoá, đúng là chẳng có tiền gì mấy.

Bên cạnh bảng vinh sự, còn có một cái bảng, dùng kim loại đóng khung viền xung quanh, ảnh chụp treo trên đó toàn là trắng đen.

[Dùng để kỷ niệm anh hùng hy sinh trong thời kỳ tai hoạ].

Nụ cười trên mặt Hạ Du Châu bỗng nhiên nhạt dần, cầm lấy nhìn từng tấm, cuối cùng dừng lại ở tấm chính giữa. Đó là một nữ bác sĩ mập mạp, sắc mặt hờ hững, khoé miệng mỉm cười. Mặc dù là một tấm ảnh chụp công tác nghiêm túc như thế, bà ấy cũng ráng nặn ra hai hạt gạo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!