Chương 38: Không Ai Giành Với Ngươi

Cát lão đại vui vẻ xách nước vào phòng rồi hăng hái nói: "Tiêu lão đệ, ngươi muốn lau người mà sao không nói với ca? Bùi tiên sinh là người trí thức đâu có bao nhiêu sức lực, xách nước mệt lắm."

Thái dương Tiêu Kính Hàn giật giật, nén giận nói: "Vậy ngươi để nước ở đây là được rồi."

"Chẳng phải ngươi muốn lau người à?" Cát lão đại hỏi, "Ta lau cho ngươi, chậu đâu?" Hắn vừa nói vừa xách nước đi tìm chậu.

Bùi Thanh Ngọc đi theo hắn vào phòng, trầm trồ khen: "Cát đại ca nhiệt tình thật."

Tiêu Kính Hàn rầu rĩ nói: "Ngươi lại gạt ta."

Bùi Thanh Ngọc sửng sốt, khó hiểu nói: "Ta gạt gì cơ?"

"Ngươi hứa nấu cháo cho ta, kết quả là Cát đại ca nấu," Tiêu Kính Hàn nói, "Hứa lau người cho ta, giờ cũng đổi thành Cát đại ca là sao?"

Bùi Thanh Ngọc: "...... Ta không giành được với hắn."

Tiêu Kính Hàn: "Không giành được thì thôi à?"

Bùi Thanh Ngọc: "...... Có gì để giành đâu? Chẳng phải ai lau cũng vậy à?"

Tiêu Kính Hàn: "Khác nhau chứ."

Bùi Thanh Ngọc mờ mịt hỏi: "Khác chỗ nào?"

Rốt cuộc Cát lão đại cũng tìm được chậu, bưng nước tới rồi xắn tay áo lên định lau người cho Tiêu Kính Hàn.

Tiêu Kính Hàn vội cản hắn lại: "Không cần phiền Cát đại ca đâu."

"Phiền gì chứ," Cát lão đại nói, "Ngươi đã bị thương thế này mà còn khách sáo với ta làm gì?"

Nói xong hắn nhìn Bùi Thanh Ngọc lom lom.

Bùi Thanh Ngọc đành phải gật đầu: "Đúng vậy, để ta làm cho."

Cát lão đại xua tay nói: "Bùi tiên sinh làm sao có sức chứ?"

Khóe miệng Tiêu Kính Hàn giật giật: "Lau người thì cần sức gì hả?"

Cát lão đại: "Không có sức làm sao chà lưng cho ngươi?"

Tiêu Kính Hàn: "......" Ngươi muốn chà chết ta hả?

Tiêu Kính Hàn không nhịn được nữa, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Cát đại ca, khoai lang của ngươi bị người ta đào mất rồi kìa."

"Cái gì?!" Cát lão đại co chân chạy ra ngoài, "Mẹ nó, ai lại đào trộm khoai lang của lão tử nữa hả, lão tử sẽ trồng hắn thành khoai lang!"

Bùi Thanh Ngọc: "......" Hắn thật quan tâm khoai lang của mình.

Tiêu Kính Hàn kéo tay áo Bùi Thanh Ngọc nói: "Được rồi, không ai giành với ngươi nữa đâu."

Bùi Thanh Ngọc cũng không biết tại sao hắn không chịu để Cát lão đại lau người, đành phải ngồi xuống cạnh giường, cẩn thận tháo băng cho hắn rồi vắt khô khăn, tránh đi vết thương để lau những chỗ khác.

Vết thương đỏ lòm hết sức đáng sợ, Bùi Thanh Ngọc nhìn thôi cũng thấy đau, lông mày nhíu chặt.

Tiêu Kính Hàn đưa tay xoa lông mày y rồi cười nói: "Hình như ngươi còn đau hơn ta nữa nhỉ?"

Bùi Thanh Ngọc nói khẽ: "Ta biết vết thương trong lòng ngươi còn đau hơn nhiều." Đương nhiên vết thương trên ngực rất đau, nhưng đau hơn là tình phụ tử bị nhát kiếm này đâm thủng.

Tiêu Kính Hàn thu lại nụ cười, thản nhiên nói: "Biết sớm cũng tốt, vốn dĩ ta cũng chẳng hy vọng xa vời gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!