Một lớp học có thể bị phân chia thành nhiều nhóm chat nhỏ khác nhau.
Trong mỗi nhóm đó, họ sẽ chọn một người làm "con mồi" – để thỏa mãn ác ý của mình, để khơi
dậy lòng hiếu kỳ của kẻ khác.
Họ dùng danh nghĩa chính nghĩa để xét xử người khác.
Bởi vì tự bảo vệ mình mà nói dối, là sai.
Bởi vì thành tích học tập tốt hơn họ, là sai.
Bởi vì gia đình nghèo, là sai.
Vậy nên người bị cô lập, ai cũng có lỗi.
Lý Dĩnh và Ninh Linh bị vạch trần, khóc lóc suốt cả buổi sáng.
Tôi đi ngang qua, cố ý lớn tiếng châm chọc:
"Đáng đời. Tôi khuyên mọi người từ nay nên sáng mắt lên. Ai cũng có thể trở thành nạn nhân của một cuộc săn lùng tập thể."
Lý Dĩnh trừng mắt căm phẫn, hét lên:
"Diêm Dạ! Chính mày và La Miểu Miểu đã hủy hoại tao!"
Tôi nắm lấy tay Lâm Ân, giễu cợt nói:
"Ồ? Lý Dĩnh, hóa ra cậu cũng biết khóc à?"
"Bây giờ, rất nhiều người đang ghét bỏ cậu đấy. Bây giờ, tất cả đều biết rằng lớp trưởng mẫu mực như cậu thực ra lại là kẻ độc ác nhất."
"Lúc cậu nhìn Lâm Ân bằng ánh mắt khinh miệt, cậu có nghĩ đến việc một ngày nào đó, chính cậu cũng sẽ bị người ta nhìn như vậy không?"
"Chúc may mắn nhé."
Họ chưa bao giờ nói dối sao?
Đương nhiên là đã nói dối.
Vậy tại sao chỉ có Lâm Ân bị nhắm đến?
Vì họ biết, dù có bắt nạt cô ấy, cũng chẳng có ai đứng ra bảo vệ.
Bà nội cô ấy, chỉ là một người già bình thường, có thể làm gì để chống lại họ?
Tại sao những nạn nhân khác không dám lên tiếng sớm hơn?
Vì những vết thương mà họ phải chịu đã ăn sâu vào tâm trí, năm này qua năm khác, bị cắt xén từng chút một, cho đến khi họ không còn dám tin vào chính mình.
Bởi vì người lớn luôn nghĩ rằng, học sinh giỏi, ngoan ngoãn, thì không thể nào ác độc.
Sau giờ học, Lâm Ân tựa người vào cửa sổ.
Một số bạn cùng lớp tiến đến xin lỗi cô ấy.
Sự mù quáng chạy theo đám đông đôi khi là cách để tránh bị cô lập.
Vậy nên có những người chọn đứng về phía số đông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!