Chương 13: (Vô Đề)

La Miểu Miểu cũng vội vã chạy theo tôi đến nhà Lâm Ân.

Bà nội Lâm đang nấu ăn trong bếp.

Nhìn thấy tôi và La Miểu Miểu, bà mỉm cười hiền từ:

"Là Tiểu Dạ à, tối nay bà nấu mì tươi, hai đứa ăn cùng nhé?"

Tôi và La Miểu Miểu gật đầu.

Lâm Ân vừa tắm xong, đang lau tóc, mắt sưng đỏ, rõ ràng là vừa khóc.

May quá, cô ấy vẫn ổn.

May quá.

Trên bàn học trong phòng Lâm Ân, bài kiểm tra làm dang dở vẫn đang mở.

Nhưng trên đó bị vẽ đầy những vòng tròn nguệch ngoạc, thậm chí có một chỗ bị đ.â. m thủng một lỗ lớn.

Những giọt nước từ tóc nhỏ xuống, thấm vào tờ giấy, làm loang ra vết mực đen.

Tôi cũng từng làm như vậy khi cảm thấy vô cùng phiền muộn, nên tôi hiểu rất rõ cảm giác của cô ấy lúc này.

"Lâm Ân, chúng ta phản kháng đi."

Cô ấy cười một cách tự giễu:

"Tôi chỉ là một con chuột chạy qua đường, trong mắt mọi người, dù họ có quen tôi hay không, đều muốn giẫm lên tôi một cái. Tôi còn tư cách gì để phản kháng chứ?"

"Bỏ cuộc đi, Tiểu Dạ. Tôi biết cậu rất tốt, nhưng thực sự không cần phải vì tôi mà khiến cậu và Miểu Miểu cũng bị lôi vào vũng bùn này."

Mì tươi do bà Lâm nấu rất ngon.

Lâm Ân cúi đầu ăn, chỉ có tôi nhìn thấy một giọt nước mắt nóng hổi rơi vào bát, rồi tan biến.

Tin nhắn của Giang Lâm liên tục gửi đến.

Lâm Ân thậm chí không thèm mở ra xem, cứ thế xóa đi ngay lập tức.

Tôi nhắn:

"Lâm Ân, tin tưởng tôi đi, chúng ta sẽ phản kích."

"Cứ giao hết cho bọn tôi."

"Dĩ nhiên, cậu cần phối hợp thật tốt. Hãy giữ vững mối quan hệ với Giang Lâm."

Lâm Ân do dự:

"Tôi sắp chuyển trường rồi, không cần thiết đâu. Chẳng ai quan tâm cả."

Tôi kiên quyết:

"Cần thiết, tin tôi đi."

Tình bạn giữa con gái đôi khi đến rất vô định, không biết từ bao giờ, tôi đã thực sự coi cô ấy là bạn thân nhất.

Có lẽ… vì cô ấy từng đưa cho tôi một miếng băng vệ sinh khi tôi bối rối nhất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!