Ngoại truyện :
Có một bạn nhắn tin hỏi tác giả : "Vậy Cự Tàn Tôn có thật lòng yêu Hữu Túc không ?"
Trả lời : Tác giả cũng không rõ nữa. (ToT)
Địa điểm : tiệm bánh của Hữu Túc nó mang tên là "Tiểu Tam".
Ngày X tháng Y năm ZZZZ, lúc 10h39 phút P.M.
Trong bếp của tiệm bánh, khuôn mặt Cự Tàn Tôn lúc này thật u ám, anh đang đeo tạp dề và tay thì bị Hữu Túc giữ lấy đè lên trên đống bột ướt, cô muốn chỉ anh cách nhào bột làm bánh chứ có phải chỉ anh đi làm những thứ bậy bạ gì đâu chứ :
-Anh hoạt động tay đi chứ ?
-Để làm gì ? – Cự Tàn Tôn liếc mắt sang nhìn Hữu Túc.
-Làm bánh chứ làm gì ? Tên khùng nhà anh. – Hữu Túc mắng anh.
Cự Tàn Tôn nhíu mi tâm lại một chút, anh không hứng thú với bánh ngọt thì hướng dẫn anh làm bánh để làm trò gì, đúng là rắc rối, nghĩ thế nên Cự Tàn Tôn lùi lại phía sau và nói :
-Tôi không thích.
-Em thích là được, anh không làm là một lát ngủ riêng nhé. – Hữu Túc cười và đáp lại anh.
Ngủ chung hay ngủ riêng thì đó là ý của cô chứ có phải ý của anh đâu, anh thích ngủ đâu là quyền của anh, Hữu Túc nhìn vẻ mặt muốn đi khỏi bếp càng nhanh càng tốt của Cự Tàn Tôn thì cô cũng nói :
-Không nhào bột thì anh đi pha trà đi.
-Em rửa tay rồi pha đi, tôi ra lò sưởi đợi. – Nói rồi anh cũng nhanh tay bước lại vòi nước rửa tay và tháo tạp dề ra rồi treo lên giá.
-Cự Tàn Tôn … này … này …
- Hữu Túc chưa nói hết câu thì anh đã khuất bóng sau cánh cửa.
Thật là lười biếng, Hữu Túc ném đống bột vào tủ đông lạnh rồi đi ra vòi nước rửa tay thật sạch, xong cô lại lấy ấm đun ít nước nóng đủ pha cho 2 người, cô với tay mở cửa tủ trên tường rồi lấy hộp trà ra, vị trà xanh mà lần trước đi Nhật cô mang về vẫn còn rất nhiều, hình như Cự Tàn Tôn rất thích vị này. Cũng không mất bao lâu thì Hữu Túc đã pha xong, cô mang 2 tách trà lên rồi đặt chúng xuống bên cạnh lò sưởi, Cự Tàn Tôn vừa lấy chăn và sách đặt xuống bên cạnh 2 tách trà :
-Tuyết rơi sớm, lại đây.
Nói rồi, Cự Tàn Tôn ngồi xuống trước và anh đưa chăn ra trước mặt Hữu Túc, ý muốn cô quấn chăn sao :
-Anh mặc áo sơ mi phông phanh thì tự quấn anh đi, em không cần.
-Em và tôi. – Cự Tàn Tôn chống khuỷu tay lên đầu gồi nhìn cô.
Hữu Túc thoáng mặt đỏ bừng, làm người ta ngại chết mất thôi, Hữu Túc chưa có phản ứng gì nên Cự Tàn Tôn với tay kéo tay cô ngồi xuống, sát bên cạnh anh :
-Ngày mai muốn đi đâu không ?
Hữu Túc đưa tách trà cho anh, xong rồi cô ậm ờ suy nghĩ, Cự Tàn Tôn uống một chút rồi đặt tách trà xuống nền, anh đưa 2 tay ôm lấy cả cơ thể của cô, Hữu Túc kéo bàn tay Cự Tàn Tôn ra và dùng chính bàn tay cô áp lên lòng bàn tay anh, tay anh to hơn tay cô rất nhiều, thật thô ráp :
-Anh muốn làm gì ?
-Tôi hỏi em. – Cự Tàn Tôn nhìn đăm đăm vào bàn tay 2 người đang lồng vào nhau.
-Vậy thì đi xem phim chứ ? – Hữu Túc ngước nhìn khuôn mặt anh.
-Em thích chứ ? – Cự Tàn Tôn dùng tay còn lại miết nhẹ lên những ngón tay thon nhỏ của cô và trả lời.
Hữu Túc khẽ gật gật đầu, Cự Tàn Tôn đưa tách trà của anh cho cô và hôn nhẹ vào vành tai cô rồi nói :
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!