Chương 31: (Vô Đề)

Hữu Túc quay phắt lại phía sau, nhìn khá quen mắt, còn đội nón lưỡi trai và áo khoác cổ cao che nữa mặt thì nhất định không phải hạng tử tế rồi, nhưng hắn muốn cái quá gì chứ, hay định bắt cóc người yếu đuối như cô hả ? Nghĩ đến đó, Hữu Túc vội vàng quơ tay lấy ngay chai nước rửa chén trên kệ đập vào đầu Tư Lư và nói :

-Chú khùng á ? Buông tôi ra.

Tư Lư ôm đầu ngay, dám lấy chai nước rửa chén đánh vào đầu anh sao, con bé này thật là côn đồ mà. Tư Lư cũng đưa tay lấy một cây bàn chải chà nhà tắm và đánh vào trán cô :

-Huề nhá con bé kia.

Hữu Túc ôm trán kêu đau, cô xông vào đánh vài phát nữa vào tay và bụng Tư Lư rồi nói :

-Đánh con gái là nhục nghe chưa hả tên khùng kia …

Tư Lư bật cười, bị đánh mà còn cười được sao, anh nắm tay Hữu Túc lại và nói :

-Rồi, tôi xin lỗi, là tôi này.

Anh kéo cổ áo xuống, Hữu Túc nhìn rồi à lên một tiếng :

-Anh còn sống sao ?

Câu hỏi như sét đánh ngang tai anh mà, thật là ba phải mà, nhưng sau đó anh nói :

-Chưa, tên gì vậy ?

Hữu Túc đặt chai nước rửa chén vào chỗ cũ lại và nói :

-Quen biết sao mà hỏi tên vậy chú ?

-Tư Nghiêm là tên tôi, tôi bị lạc đường. – Tư Lư nói tên thật lúc nhỏ của anh cho cô nghe.

Cô nghe nói lạc đường thì nhìn anh một lượt, giống người nước ngoài nhiều hơn :

-Đến đồn cảnh sát đi, tôi tên Phàm Hữu Túc.

Nói rồi cô rời đi rất nhanh, nhất định ở tiệm có kẻ đói chết rồi, Hữu Túc vừa bước vào tiệm thì Y Cược nhanh tay đón lấy thức ăn và nói :

-Cự Thiếu đang hầm hầm trong kia, chị dâu đi lâu quá.

Hữu Túc ngó nghiêng đầu ở cửa phòng, Cự Tàn Tôn đang đứng nghe điện thoại, nhưng anh biết cô đang nhìn anh nên anh tắt điện thoại, sau đó quay lại nhìn cô :

-Ngoài đường có gì vui ?

Xác nhận là đang bực bội rồi, Hữu Túc đi thẳng vào phòng, cô đưa tay mở một bài hát trong điện thoại của cô rồi nói :

-Nhìn nha …

Nói rồi, cô bắt đầu nhảy nhót như con heo bị bỏ đói sau đó lại lắc lư cơ thể như con rắn bị chặt đứt đôi, cô còn bắt chước vẻ mặt lạnh như nghĩa địa của anh, Cự Tàn Tôn đưa tay tắt nhạc và nói :

-Nhảy múa như con thằn lằn.

Hữu Túc bĩu môi, anh có dám nhảy hết mình như cô đâu mà chê tới chê lui, đúng là khó ở với anh mà, vừa nghĩ tới đó thì Hữu Túc thấy anh đóng trái cửa phòng lại, sau đó Cự Tàn Tôn đưa tay kéo cô nằm xuống giường, anh đưa tay cởi áo của cô, Hữu Túc phản đối ngay :

-Ban ngày và anh đang đói đó … A …

Cự Tàn Tôn cắn mạnh vào ngực cô, vết răng đỏ ửng xuất hiện, anh cởi áo anh xong nhìn cô và nói :

-Thà để em nằm rên rỉ dưới thân tôi còn tốt hơn nhìn em nhảy múa như con thằn lằn.

Hữu Túc mắt nổi lửa nhìn anh, chê chó chê mèo thì chê, sao cứ đè cô ra mà chê chứ :

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!