Chương 7: Video bóng trắng 6

Vạn hạnh trong bất hạnh, Lâm Gia không lãng phí cả ba câu hỏi an toàn hôm nay.

Nhu cầu rửa mặt và đồ ăn được thỏa mãn, Lâm Gia hơi trầm ngâm, hỏi câu thứ ba cùng ngày.

Lâm Gia hỏi người cá: "Blogger Tiểu Ngô bị theo dõi?"

Tại vì cậu không chết khi đi làm nhiệm vụ người cá, thái độ của nó với cậu cũng không tốt. Nó thu hồi nụ cười dữ tợn, trên mặt toàn là ác ý: "Đúng."

Mèo không thể để lộ bản thân, bởi vậy không thể đưa ra đánh giá. Nó ngửa đầu nhìn Lâm Gia, thấy trong mắt Lâm Gia hiện lên chút thâm thúy, rồi nhanh chóng khôi phục sóng lặng, làm Mèo đoán không được cậu đang suy nghĩ cái gì.

Ba câu hỏi, bị Lâm Gia lãng phí hai cái.

Rất khó để mèo tin Lâm Gia không cố ý, chắc chắn là cố ý. Mèo biết thừa Lâm Gia không phải hạng người tốt, "nhà tư bản vạn ác" đâu phải danh xưng để trưng cho đẹp.

Những người này chọc ai không chọc, cố tình đi chọc Lâm Gia.

Mày nói đi, đang yên đang lành chọc Lâm Gia làm gì!

Lúc này mèo đang nằm trên vai Lâm Gia, nhìn phần áo Lâm Gia bị nó vò nát. Mèo cẩn thận giơ chân vuốt phẳng nếp nhăn, rồi ngẩng đầu nhìn về phía hiện trường quần ẩu khôi hài.

Thạch La khó có thể lấy một địch nhiều. Hắn bị cướp dao, cũng không thể động đậy, sức lực bị cuộc vật lộn tiêu hao sạch, như bùn lầy nằm bẹp trên mặt sàn xi măng. Hắn chỉ có thể dùng mắt trừng Lâm Gia, biểu đạt quyết tâm muốn xiên cậu một dao.

Nhưng mà Lâm Gia vẫn không thèm nói hắn một câu. Chẳng ai yêu cầu người xem phải diễn cùng vai hề.

Đầu húi cua thấy Thạch La bị mất dao, theo ánh mắt Thạch La nhìn phía Lâm Gia. Thu hồi tầm mắt, ngữ khí phức tạp khuyên một câu: "Mày đừng hại nó nữa."

Thạch La không có sức kêu to, lấy mắt trừng đầu húi cua, trừng xong đầu húi cua xong thì trừng những người khác.

Cuối cùng, hắn thở hổn hển mắng: "Đám chó đẻ nhát cáy."

"Cứ việc mắng." Đầu húi cua không để tâm: "Mày nghe rồi đấy, nó biết ba vấn đề bọn tao không biết. Không có biện pháp, bọn tao cần mạng."

"Phì." Thạch La nhổ nước miếng vào người đầu húi cua: "Tao sống không được, chúng mày một đứa cũng đừng hòng sống sót."

Nam Cao nhịn không được nói: "Anh… anh hãm hại Lâm Gia, mà không cho Lâm Gia đáp trả à?"

"Hơn nữa, anh không sống được dựa vào cái gì muốn chúng tôi chết theo…" Thạch La nổi khùng, Nam Cao rụt cổ, nửa câu chỉ trích kẹt ở cổ họng.

Đầu húi cua đá Nam Cao: "Ai cho mày nói? Cút."

Nam Cao không dám hé răng, lẩm bẩm nửa câu dư lại trong lòng.

"Này, Lâm Gia." Đầu húi cua kêu Lâm Gia, ý bảo Lâm Gia xem Thạch La bị mọi người giữ chặt: "Hiện tại tên này không thể động vào cậu, cậu đã hỏi ba câu gì?"

Bị điểm danh, thân phận Lâm Gia từ người đứng xem chuyển thành đương sự.

Nhưng cậu chẳng có chút giác ngộ đương sự nào, cũng không vì được mọi người bảo vệ mà nhúc nhích, lạnh nhạt như một tảng đá kiên cố không vỡ nổi: "Anh thấy tôi giống thằng ngu không?"

Đương nhiên không, thằng ngu là đám bọn họ.

Đầu húi cua rất rõ địa vị của mình, bực bội vuốt tóc, máu trên tay cọ vào trán.

Không chỉ đầu húi cua, các người cũ khác đều biết, Lâm Gia sẽ không dễ dàng nói ra lợi thế, người mới Lâm Gia không dễ lừa. Nhưng đầu húi cua phải tìm biện pháp để Lâm Gia nói ra. Trong bong bóng cá, bị động không phải chuyện tốt.

Đầu húi cua vừa muốn mở miệng, Lâm Gia thong thả liếc hắn một cái, đánh đòn phủ đầu: "Anh có thể buông tay, để anh ta giết tôi."

Đầu húi cua: "…"

"Được, nghe cậu." Đầu húi cua quay đầu nhìn về phía những người khác, nói: "Nghe thấy chưa? Mấy người muốn sống phải bảo đảm an toàn cho vị này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!