Chương 3: Video bóng trắng 2

Người cá nói xong, đại sảnh lầu một im re, chỉ có Người cá chuyển động tròng mắt qua lại tám người, hưng phấn ngoác mồm cười dữ tợn, lộ ra hàm răng bén nhọn.

Lâm Gia nhìn, cái thứ gọi là Người cá chỉ có khoang miệng giống cá biển, răng nhỏ và bén nhọn tựa răng cưa. Ghê tởm nhất là răng nanh của nó không chỉ có một hàng, mà mọc vô số phủ kín khoang miệng.

May là Lâm Gia không có hội chứng sợ mật độ cao.

Nhưng Nam Cao có. Lông tơ hắn dựng ngược, mồ hôi lạnh chảy ồ ạt từ trán xuống. "Tách tách" rơi trên mặt đất, tạo một vũng sẫm màu.

"Bóng trắng…" Người đàn ông đeo kính lẩm bẩm tự nói: "Không phải là…"

Có người lập tức bịt kín miệng nam đeo kính, nóng nảy chặn lời: "Đừng nói lung tung."

Lâm Gia quay đầu nhìn người cũ. Trên mặt những người cũ đều xuất hiện thần sắc sợ hãi. Cái bọn họ sợ khác với hai người mới. Hai người mới bị Người cá quái dị dọa sợ, còn đám người cũ nghe Người cá nói mà cảm thấy sợ hãi.

Do nguyên nhân thời thơ ấu, Lâm Gia sợ tối, và chỉ sợ tối. Cậu tạm thời không có cách nào lý giải lời Người cá khủng bố chỗ nào, nhưng biết lời này rất có huyền cơ.

Cậu nghiêng đầu nhìn con mèo trên vai phải. Mèo an tĩnh treo trên người cậu, giả làm thú cưng vô hại đi theo chủ nhân lạc vào thế giới kinh dị.

Lúc này, Thạch La ngẩng đầu nhìn ba người mới, giải thích: "Đây là Nước mì."

Hai người mới bị dọa choáng váng. Người cá thường xuyên nhìn hướng bọn họ, bọn họ đến thở cũng không thở nổi, càng miễn bàn đáp lại Thạch La.

Thạch La đành nhìn về phía Lâm Gia.

Lâm Gia khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm ơn.

Thạch La nói: "Căn cứ vào Nước mì để tìm kiếm Nước súp. Nói đơn giản là, biết được chung cư độc thân đã xảy ra chuyện gì."

Advertisement

Hắn sợ Lâm Gia không hiểu, bổ sung: "Tìm hiểu Bóng trắng rốt cuộc là cái gì, tình huống hàng xóm như thế nào, vì sao blogger xóa video, nguyên nhân trong video anh ta liên tục nhìn hướng ngoài màn hình. Sau khi làm rõ tất cả bí ẩn, trở lại chỗ này nói Nước súp cho Người cá nghe. Trả lời chính xác là có thể rời khỏi Bong bóng cá."

Khá đơn giản, Lâm Gia lần nữa gật đầu, trả lời như lúc nghe cấp dưới báo cáo công việc, hỏi: "Còn gì không?"

"…" Thạch La nói: "Mỗi người chúng ta đều có thể đặt câu hỏi cho Người cá, Người cá sẽ trả lời "Đúng" hoặc "Không". Tuy nhiên…"

Thạch La đổi giọng, nặng nề nói: "Đừng hỏi bừa, bởi vì khi nhận được đáp án, đồng thời những câu hỏi sẽ được cụ thể hóa, sau đó giết người."

Ngón cái tay phải vuốt nhẹ viền ngón trỏ, Lâm Gia ngước mắt nhìn về phía nam đeo kính lẩm bẩm vừa bị ngắt lời.

Không khó đoán lý do nam đeo kính bị ngắt lời. Chắc là hắn định nói: Bóng trắng này là quỷ hả.

Đây là một câu hỏi Người cá có thể trả lời "Đúng" hoặc " Không". Chỉ cần Người cá trả lời, câu hỏi sẽ được cụ thể hóa.

Lâm Gia thắc mắc không biết bóng trắng hay quỷ sẽ xuất hiện, hoặc là đồng thời xuất hiện.

Giải thích cho người mới đã đủ, Thạch La nói: "Trước tiên tìm manh mối đi. Tìm được Nước súp mà không cần hỏi Người cá là tốt nhất."

Mọi người không có dị nghị, bắt đầu tìm kiếm dấu vết trong chung cư độc thân.

Nhưng không hỏi Người cá không có nghĩa là chung cư này không có vấn đề. Để đảm bảo an toàn, bọn họ chia nhóm hai đến ba người đi tìm manh mối. Nam Cao vốn muốn cùng nhóm Lâm Gia, nhưng tổ đội người mới hiệu suất rất thấp, Nam Cao ngại ngùng bỏ qua Lâm Gia, ôm đùi người cũ.

Qúa hợp ý Lâm Gia.

Nhân lúc mọi người tản ra, Lâm Gia đẩy cửa một căn hộ tầng một, đóng cửa lại.

Mèo từ trên vai nhảy xuống, nhìn quanh gian nhà.

Nhìn mèo giúp đỡ tìm manh mối, Lâm Gia liền biết Thạch La không nói láo. Cậu vứt nghi vấn chưa biết rõ cho mèo. Mèo nhảy lên giường, hai chân trước đào gối đầu, xem gối đầu có giấu cái gì không, đáng tiếc không có.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!