Diêm Tục như đoán trước được Lâm Gia sẽ nhắc lại chuyện hợp tác, hắn không có vẻ gì là ngạc nhiên, thậm chí còn đoán được nội dung hợp tác: "Hợp tác lên tầng cao nhất? Nói xem kế hoạch của cậu là gì."
Lâm Gia không ngờ Diêm Tục đồng ý nhanh như vậy, cậu suy nghĩ hai giây rồi nói: "Ban đêm không có cơ hội lên tầng cao nhất, nhưng ban ngày thì có. Ý tôi là ngay bây giờ."
Diêm Tục híp mắt nhìn chằm chằm Lâm Gia. Lâm Gia phát hiện trong mắt Diêm Tục trồi lên tự hỏi, cậu không để ý Diêm Tục tự hỏi theo như lời mình nói, hay là tự hỏi theo suy nghĩ riêng của hắn.
Tạm dừng ngắn ngủi, cậu nói tiếp: "Không phải Viện trưởng đột nhiên muốn thay đổi đề kiểm tra sao? Khoảng thời gian này chính là cơ hội. Tôi có thể đi cùng đội trưởng Diêm, giúp đội trưởng Diêm trông chừng, nhưng…"
Diêm Tục giơ một ngón tay lên, làm thủ thế "dừng lại". Hắn không có gì cảm tình mà cười khẩy: "Lần này hợp tác hiển nhiên tôi là người nhận phần khó hơn. Cậu còn muốn ra điều kiện?"
Lâm Gia nói nốt: "Nhưng làm phiền phó trưởng Trần trông mèo giúp tôi."
Không phải điều kiện, mà là nhờ vả.
Đúng là Diêm Tục cần một người canh chừng hộ mình. Tuy nhiệm vụ này đơn giản, nhưng hắn không thể nhờ phó trưởng Trần, không thể để phó trưởng Trần lâm vào nguy hiểm. Một khi phó trưởng Trần xảy ra chuyện, thế giới đáy biển sẽ biến động.
Cũng như Lâm Gia cho rằng Diêm Tục là người hợp tác tốt nhất được chọn, Diêm Tục đồng ý Lâm Gia là người thích hợp nhất. Bên cạnh cậu có một con mèo, chủ nhân muốn làm nhiệm vụ, không thể nào mang theo con mèo này.
Nhưng, Diêm Tục vẫn đa nghi hỏi: "Tại sao không nhờ cái tên húi cua đi chung với cậu?"
Đương nhiên là vì tạo cơ hội dung hợp cho mèo.
Lâm Gia mặt không đổi sắc nói: "Mèo thích phó trưởng Trần hơn, nguyên nhân tối hôm qua tôi đã giải thích."
Diêm Tục gật đầu, thay phó trưởng Trần đáp ứng: "Được."
Lâm Gia trở lại nhà ăn, những người khác đều nhìn sang Lâm Gia.
Lâm Gia trở về vị trí ăn bữa sáng, bế mèo lên.
Nhà ăn rất yên tĩnh, Tiếu Dao hạ giọng hỏi: "Anh Gia, tình huống như thế nào?"
Lâm Gia nói: "Tôi muốn cùng Diêm Tục đi lên tầng cao nhất, mèo sẽ đưa phó trưởng Trần trông hộ. Cậu tốt nhất là an phận."
Lâm Gia nói năng không chút khách khí, Tiếu Dao vẫn gật đầu: "Vậy anh cẩn thận một chút."
Bên kia Diêm Tục cũng giải thích tình huống cùng phó trưởng Trần, Lâm Gia giao mèo cho phó trưởng Trần.
Gần bản thể đến như vậy, mèo khẩn trương đến mức tứ chi cứng đờ, nhưng nội tâm nó mềm nhũn. Nó cảm kích nhìn về phía Lâm Gia, chờ nó dung hợp vào bản thể, nó nhất định sẽ giúp Lâm Gia rời khỏi thế giới đáy biển.
Nhưng Lâm Gia căn bản không thèm liếc mèo một cái, mà nhìn về phía Diêm Tục: "Đội trưởng Diêm."
Vừa rồi viện trưởng nói sẽ vào phòng mọi người kiểm tra đáp án. Tuy nhiên phòng Diêm Tục ở phía sau, chờ viện trưởng kiểm tra xong Diêm Tục, thời gian dư lại để bọn họ đi lên tầng cao nhất xem xét không nhiều lắm.
Nhưng bọn họ không thể nào không nhận kiểm tra, cho nên Lâm Gia tính chủ động đi tìm viện trưởng.
Viện trưởng từng nhắc đến cụm từ "ngoan ngoãn", chủ động tích cực trả lời đáp án cũng là một kiểu ngoan ngoãn.
Tuy nhiên hai người có bị kiểm tra đáp án đồng thời hay không, Lâm Gia không dám bảo đảm. Tới văn phòng viện trưởng, Lâm Gia nhìn về phía Diêm Tục, nhún nhường nói: "Đội trưởng Diêm trước?"
Diêm Tục không nói gì, duỗi tay muốn đẩy cửa.
Lâm Gia lại ngăn hắn. Dưới ánh mắt thắc mắc của Diêm Tục, cậu giơ tay gõ cửa, tiếng đập cửa rất nhẹ và chậm rãi.
Văn phòng truyền đến giọng viện trưởng: "Vào đi."
Lâm Gia lui về phía sau nửa bước, nhường đường cho Diêm Tục.
Diêm Tục thấp giọng cười, lúc này mới đẩy cửa đi vào trong.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!