Chương 22: Đứa trẻ hư 2

Đều là người cũ từng có kinh nghiệm vào bong bóng cá, cho dù nước mì kỳ cục đến thái quá, cũng không ai làm trò thảo luận trước mặt Người cá.

Còn bốn người mới đã được tiêm một mũi dự phòng, không dám lắm miệng bàn tán về thứ quái đản trước mắt.

Chỉ dựa vào nước mì, có quá nhiều nghi vấn cần làm rõ, nhất thời không thể nào hạ miệng hỏi. Theo lưu trình thông thường, trước tiên cần kiểm tra viện phúc lợi, xem có tìm được manh mối gì hay không, tránh lãng phí số lần hỏi Người cá.

Tuy nhiên có hai người ban quản lý đứng ở đây, nhất cử nhất động như bị giám thị, các người cũ không hẹn mà cùng nhìn về phía phó trưởng Trần và Diêm Tục, chờ hai người cho phép đi kiếm manh mối.

Diêm Tục kéo khóe miệng, cười: "Đứng đực ra đó làm cái gì? Cũng chả phải trẻ con mầm non, cái gì cũng chờ cô giáo chỉ tận tay. Miễn là không bẫy đồng đội, mấy cái khác tùy ý. Ờ, sau khi xong việc nhớ tập hợp trao đổi thông tin có được."

Được Diêm Tục đồng ý, các người cũ bắt đầu lục soát nơi này.

Người mới run rẩy đi theo phía sau bọn họ.

Mọi người tản ra tứ phía. Nhìn Diêm Tục và phó trưởng Trần đi hướng khác, Tiếu Dao đuổi theo Lâm Gia, cắn răng hỏi: "Bây giờ nên làm gì? Boss không xảy ra chuyện chứ. Nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi có chết cũng phải lôi anh ta chết cùng."

Lâm Gia không ngẩng đầu lên: "Anh ta lừa chúng ta thôi."

Tiếu Dao hơi chút an tâm: "Nói vậy là sao?"

Những người khác bỏ qua, hiện tại Tiếu Dao là đồng đội của Lâm Gia, có một đồng đội nóng nảy không phải chuyện tốt. Lâm Gia thu hồi tầm mắt, dừng trên mặt Tiếu Dao, nói: "Ổ đạn súng lục có tổng cộng sáu viên. Anh ta còn thừa năm viên, một viên đúng là đã bắn trúng boss Chu."

Trái tim Tiếu Dao lạnh ngắt, lại nghe Lâm Gia nói: "Trước khi vào bong bóng cá tôi nhận được điện thoại từ boss Chu. Sau khi tiếng súng vang lên, boss Chu vẫn ổn."

Trái tim treo lên cao rơi tõm về lồng ngực như chơi tàu lượn siêu tốc. Hoãn một chút, Tiếu Dao hỏi: "Anh nói Diêm Tục lừa chúng ta?"

Chính diện tòa kiến túc đã có người đi kiểm tra, Lâm Gia đi hướng bên trái kiến trúc, lá cây di động làm âm sắc cậu hơi lạnh: "Nếu Diêm Tục xác định chúng ta hại bọn họ vào bong bóng cá, chúng ta mỗi người lãnh một viên đạn, giờ chỉ còn thừa ba viên."

Tiếu Dao: "…"

Mèo vẫn ở trên vai, đè bả vai cậu tê dại. Lâm Gia túm mèo vứt xuống đất, cúi đầu nhìn nó, sửa đúng: "Còn thừa hai viên."

Tiếu Dao cũng nhìn mèo: "Con mẹ nó, anh ta còn bắn luôn cả mèo?"

Mèo run run cằm.

"Đừng thảo luận lại việc này." Lâm Gia hạ tối hậu thư cho Tiếu Dao, "Tôi không thích người chọc phiền toái."

Tiếu Dao nhìn theo ánh mắt Lâm Gia. Đằng xa, Diêm Tục đang nhìn về phía bọn họ.

Tiếu Dao gật đầu: "Được."

Tiếu Dao đã đi một vòng bên trong kiến trúc. Hắn thuận lại tình huống với Lâm Gia: "Chưa kịp xem tất cả các phòng, có xem thử mấy phòng, đều là phòng bình thường, không phát hiện cái gì bất thường, đương nhiên cũng có thể là bị tôi bỏ qua. Dãy phía bên phải là văn phòng giáo viên viên chức, văn phòng viện trưởng và phòng hồ sơ. Dãy bên trái lầu một là nhà ăn, lầu hai là nhà vệ sinh công cộng. Chính diện lầu một, lầu hai phần lớn là phòng sinh hoạt hàng ngày.

À, còn có mấy phòng học, phòng múa và thư viện."

Lâm Gia hỏi: "Lầu 3 đâu?"

Tiếu Dao nói: "Tổng cộng có bốn cầu thang, trái phải hai bên một cái, chính diện có hai cái. Nhưng lối đi lên tầng ba lắp cửa sắt, đều bị khóa, không thể đi lên."

Lâm Gia dừng bước chân, ngẩng đầu. Trong tầm mắt cậu, những người khác đang nỗ lực thăm dò viện phúc lợi Nghi Nhạc. Tuy nhiên tốn công vô ích, tầng mây 3 sao sẽ không tiết lộ trắng trợn manh mối hữu dụng ở chỗ dễ thấy.

Hiện tại xem ra, lầu 3 có manh mối quan trọng.

Lâm Gia đi đến dưới bóng cây. Thời tiết trong bong bóng cá là giữa hè, phong cách ăn mặc của cậu không phù hợp thời tiết này. Cậu cởi áo khoác, vắt gọn trên cổ tay.

Tìm được thân cây Diêm Tục từng dựa vào, xác nhận không có bụi bặm, Lâm Gia lại gần dựa vào.

Mèo ở bên chân, nóng đến le lưỡi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!