Lâm Gia bước nhanh ra khỏi nhà 303, băng qua hành lang đi xuống mấy bậc cầu thang, dừng lại ở góc khuất người phía dưới không thể thấy, không tiếng động rũ mắt nhìn bên dưới.
Trong tầm tắm, đầu húi cua, mắt kính và Lưu Ảnh không biết Lâm Gia đã rời nhà 303, vẫn thủ vững cương vị, tận chức tận trách cầm chân blogger Tiểu Ngô.
Lúc này cậu mới lui về, bảo mèo kêu hai tiếng "Meow" về phía cầu thang.
Mọi người đã thống nhất sử dụng tiếng mèo kêu làm tín hiệu báo hiệu Lâm Gia rời nhà 303. Mèo kêu một tiếng, mọi người tập hợp chờ Lâm Gia công bố thông tin lấy được; mèo kêu hai tiếng, mọi người tách nhóm phân tán.
Trước cửa nhà 302 không có đèn. Lâm Gia trầm mặc khóa cửa, kéo ghế ngồi xuống.
Mèo đang nói gì đó, nhưng lúc này đầu óc Lâm Gia choáng váng không nghe lọt, do đột ngột rơi vào bóng tối gây sốc tâm lý. Ngồi dưới ánh đèn hòa hoãn hồi lâu, cậu mới xoa bóp giữa mày, mệt mỏi nói: "Xin lỗi, không nghe được."
Mèo: "…"
Nó nghi ngờ nhìn Lâm Gia một cái, thấy Lâm Gia thật sự có biểu hiện trạng thái không khoẻ.
Mèo chạy đến phòng vệ sinh, bật hết đèn lên, lộn trở lại hỏi: "Hiện tại đỡ hơn chưa?"
Lâm Gia: "Ừm."
Dù giọng điệu yếu ớt, mèo cảm nhận được hơi thở của cậu dần bình tĩnh lại, nó yên tâm.
Nó tò mò hỏi: "Nếu cơ thể cậu không thoải mái, vừa nãy đi xuống cầu thang làm cái gì?"
Lâm Gia thản nhiên: "Không yên tâm bọn họ."
Mèo ôm cảm xúc phức tạp, ngậm miệng.
Cơ thể không thoải mái còn cố đi xem xét, có thể thấy được người đàn ông Lâm Gia này đáng sợ cỡ nào.
Tuy rằng vừa rồi không nghe thấy mèo nói cái gì, nhưng cũng dễ đoán, Lâm Gia nói: "Thứ bên ngoài màn hình là cư dân mạng."
Blogger Tiểu Ngô quay video, bên ngoài màn hình không phải khán giả xem video thì là gì?
Mèo vội vàng hỏi: "Thạch La chết như thế nào?"
Lâm Gia nói: "Bình luận ác ý."
Dưới video chuyên mục Thạch La có không ít bình luận tiêu cực. Bình luận nói Thạch La không có đầu óc, vì thế Thạch La bị móc não.
Mèo kinh hãi: "Bình luận sẽ trở thành sự thật?"
Nó vội hỏi: "Vậy các cậu thì sao? Có bị quay trúng không?"
Lâm Gia: "Ừm."
Thật đáng tiếc, camera mini đã thu được hình ảnh của tất cả mọi người. Mọi người đều lộ mặt trên màn ảnh, không một ai may mắn thoát được.
Mèo: "Vãi."
"Cậu cậu cậu, các cậu sẽ chết hả? Cậu cũng sẽ chết?"
Dưới cơn kích động, nó nhảy lên đùi Lâm Gia, vuốt mèo bám vào quần áo Lâm Gia.
Vải vóc yếu ớt, bị móng mèo cào sứt chỉ.
Lâm Gia không lập tức hất mèo xuống, mà híp mắt quan sát. Mèo phản ứng rất lớn, tựa hồ rất quan tâm cậu. Với tính cách Lâm Gia, cậu không tin mèo vô duyên vô cớ có lòng tốt, có ý đồ thì đúng hơn.
Chẳng qua lúc này còn việc khác cần giải quyết gấp, Lâm Gia tạm thời đè xuống ngờ vực trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!