Chương 46: Ngày sinh dự tính 6

Lâm Gia không thích những kẻ cứng đầu, nhưng cậu đã gặp và thuần phục rất nhiều kẻ cứng đầu.

Cậu không tỏ ra bất mãn với việc Diêm Tự bất hợp tác, lấy gói lương khô trong tay áo mà Tiếu Dao đã đưa cho cậu.

"Bánh mì gối." Lâm Gia nói, "Lại đây, ngồi xuống."

Mèo đứng sau rèm cửa sổ ngẩn ra, không biết Lâm Gia muốn làm gì. Nhưng Diêm Tự đưa mắt nhìn qua, mèo nể mặt Lâm Gia, nghe lời đứng dậy, đi tới ngồi chồm hổm.

Lâm Gia xé vỏ một gói lương khô, bóp vỡ trong lòng bàn tay, đút cho mèo ăn.

Diêm Tự nhìn mèo, nói: "Mèo của cậu nghe hiểu tiếng người."

Lâm Gia vừa cho mèo ăn vừa hỏi: "Đội trưởng Diêm thấylời dặn của bác sĩ như thế nào?"

Đây là câu hỏi Diêm Tự đã từ chối trả lời, nhưng Lâm Gia vẫn hỏi lại lần nữa. Chợt,

Diêm Tự dường như hiểu ra điều gì, nhìn mèo ăn lương khô vụn, nghĩ một lúc rồi cười xùy: "Lời dặn của bác sĩ là manh mối quan trọng. Ý tôi là, liên quan đến sống chết của chúng ta."

Lâm Gia ném tới thứ gì đó, Diêm Tự chộp lấy, cúi đầu nhìn, là một gói lương khô.

Quả đúng như anh nghĩ. Không phải không được ăn, mà phải làm Lâm Gia hài lòng mới được chia thức ăn.

Diêm Tự nhìn sâu vào Lâm Gia. Anh ghét bị người khác gây khó dễ: "Cách thao túng của cậu khá độc đáo đấy."

"Độc đáo không quan trọng." Lâm Gia vỗ đầu mèo, bảo nó ăn nhanh, chưa từng nhìn Diêm Tự, "Quan trọng là có thể khiến đội trưởng Diêm vào khuôn khổ."

Diêm Tự nhìn chằm chằm Lâm Gia. Lâm Gia đang cho mèo ăn, cổ hơi nghiêng như con cò trắng đang săn mồi.

Nhìn lâu, có lẽ vì thấy cách thao túng này mới lạ, Diêm Tự đột nhiên hỏi: "Chỉ cần cậu hài lòng là sẽ có thưởng?"

Lâm Gia vẫn không nhìn anh: "Thử không?"

Thử thì thử.

Diêm Tự nói: "Nếu muốn tìm manh mối từ lời dặn của bác sĩ, thì phải xem lời dặn mà từng người phải tuân theo có giống nhau không."

Nghĩa là, nếu ai cũng phải tuân theo lời dặn của bác sĩ, thì người trong phòng VIP cũng phải tuân theo, vì nó cũng là bệnh nhân bệnh viện phụ sản. Các y tá đã nhấn mạnh nhiều lần rằng cần phải tuân theo lời dặn của bác sĩ, rõ ràng lời dặn là một điều kiện hạn chế. Nếu người trong phòng VIP cũng phải tuân theo lời dặn, thì khi lời dặn trở thành điều kiện hạn chế, khả năng cao sẽ hạn chế người trong phòng VIP. Dù sao thì bệnh nhân trong phòng bình thường rất dễ bị các y tá bắt lại.

Tìm được lời dặn của bác sĩ là sẽ biết thêm một ít đầu mối liên quan đến phòng bệnh.

Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có chung lời dặn của bác sĩ.

Một gói lương khô khác bị ném tới, Diêm Tự giơ tay chộp lấy, bàn tay nắm chặt vỏ bao phát ra tiếng động nhẹ.

Kèm theo giọng nói của Lâm Gia: "Đội trưởng Diêm có ý tưởng gì về lời dặn của bác sĩ không?"

Lâm Gia nghiêng đầu, nhìn Diêm Tự.

Ánh mắt Diêm Tự hiện ý suy tư. Lâm Gia nhận ra ý tưởng của anh giống cậu. nhưng cậu vẫn hỏi Diêm Tự.

Diêm Tự tung hứng gói lương khô, ánh mắt đặt trên người Lâm Gia, nhưng lần nào tung hứng cũng chụp được gói lương khô: "Không lẽ cậu không đoán được ý của tôi?"

Lâm Gia nhìn thấy dự định trong mắt anh, Diêm Tự cũng thấy ý tưởng trong mắt cậu.

Lâm Gia quay đầu, tiếp tục cho mèo ăn: "Chẳng lẽ Đội trưởng Diêm không đoán ra tôi đang tạo cơ hội cho đội trưởng Diêm?"

Độp.

Tiếng lương khô rơi xuống đất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!