Thế giới bắt đầu sụp đổ, mọi thứ xung quanh trở nên trắng xóa, một cánh cửa đứng sừng sững trước mặt mọi người.
Trong lúc mọi người đang thở phào nhẹ nhõm. Lâm Gia cúi xuống nhặt lên một khối cá linh hoàn chỉnh chất lượng cao.
Cậu thản nhiên bỏ khối cá linh vào túi áo, mở cửa muốn rời đi, cánh tay đặt trên nắm cửa kim loại đột nhiên bị giữ chặt.
Lâm Gia dừng lại, ngước mắt nhìn Diêm Tự.
Cái tay bị giữ lại từng cầm cá linh. Lâm Gia cúi đầu nhìn cổ tay mình: "Không phải ban quản lý không tham dự vào việc chia cá linh sao? Tôi cho rằng lần này tôi xứng đáng nhận "Most Valuable Player Award", có tư cách được hưởng toàn bộ cá linh, cũng không cần thiết phải thông báo với người khác. Đội trưởng Diêm cảm thấy thế nào?"
Là Diêm Tự đang nắm chặt cổ tay Lâm Gia. Những người khác mắt sáng rực, tưởng lương tâm Diêm Tự đột nhiên trỗi dậy, muốn chia cá linh cho mọi người.
Ai ngờ Diêm Tự chỉ nói một câu: "Loại cá linh chất lượng này phải đổi ở Ban quản lý đường Bắc Kinh."
Mọi người: "..."
"Cảm ơn." Lâm Gia tránh khỏi bàn tay Diêm Tự. Cậu nhìn mèo.
Con mèo chết tiệt đang chột dạ nhìn cậu và Diêm Tự.
"Bánh mì gối." Lâm Gia lạnh lùng gọi.
Mèo tỉnh lại từ lo lắng "Không lẽ chó điên Diêm Tự đang kiếm chuyện với Lâm Gia", vội vàng chạy tới. Lúc đi ngang qua Diêm Tự, nó cố tình đi vòng qua, bảo đảm không đụng trúng Diêm Tự mới nhảy lên vai Lâm Gia.
Hành động của mèo khiến Diêm Tự nheo mắt lại. Hắn im lặng nhìn theo bóng lưng Lâm Gia, ánh mắt sâu thẳm phức tạp.
Khoảnh khắc rời đi, Lâm Gia chú ý tới ánh mắt của Diêm Tự. Nhưng cậu vẫn thản nhiên mang mèo và cá linh đẩy cửa đi ra ngoài.
Tiếng ồn ào náo động lọt vào Bụng cá, đám người tốn công vô ích chợt hoàn hồn.
Mẹ nó, Lâm Gia đúng không, cứ đợi đấy.
Lâm Gia bước ra khỏi cửa đầu tiên. Kể từ giây phút này, mớ hỗn tạp bên trong cánh cửa không còn liên quan đến cậu.
Đi xa cửa một chút, xung quanh không có quá nhiều người, Lâm Gia ném mèo xuống.
Mèo bị ném xuống liền nằm bệt ở đó.
"Xong rồi xong rồi, có phải Diêm Tự phát hiện cái gì rồi không?" Mèo nằm bệt trên mặt đất. Nó cũng thấy ánh mắt ẩn ý của Diêm Tự, tim đập nhanh như sắp chết, "Xong rồi xong rồi, chết tôi rồi."
Lâm Gia nhìn cục màu đen dưới đất: "Nếu bị phát hiện, mày còn có thể ra khỏi cửa?"
Mèo ngẩng đầu, một lúc sau mới hiểu ý Lâm Gia.
Nó nhảy tót lên vai Lâm Gia: "Ý cậu là, anh ta không phát hiện phải không?"
Dù sao áo cũng đã bẩn, Lâm Gia đành nhẫn nại chịu đựng con mèo bẩn, nói: "Phát hiện, nhưng anh ta không có chứng cứ."
Từ lúc cậu công khai đưa mèo cho phó trưởng Trần, Diêm Tự liền chú ý tới cậu. Cộng thêm việc hắn và phó trưởng Trần cùng vào Bụng cá, làm sự nghi ngờ ngày càng tăng.
Nhưng chỉ dừng ở mức nghi ngờ. Nếu Diêm Tự thật sự có chứng cứ, khẩu súng lục trong tay hắn đã bắn Lâm Gia và mèo từ lâu rồi.
Lâm Gia không thể ngăn người khác nghi ngờ mình, vậy nên Diêm Tự thích nghi ngờ thì cứ mặc hắn nghi ngờ. không quản được thì cậu rời đi là xong.
Cùng lắm thì...
Con mèo ngu này cứ phạm sai lầm hết lần này đến lần khác, gân xanh trên trán Lâm Gia hơi giật giật: "Lần sau còn chơi ngu nữa thì tao giúp mày."
Mèo: "Giúp thế nào?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!