Không cho người này cơ hội từ chối, viện trưởng vỗ vai hắn, thấp giọng bên tai: "Biểu hiện cho tốt."
Giọng nói như ma quỷ lọt vào tai, môi người này trắng bệch.
Dặn dò xong, viện trưởng vỗ tay: "Các bạn nhỏ còn lại theo tôi ra ngoài nào."
Dù sao người được chọn không phải là mình, những người khác lập tức rời đi. Trương Khoai Tây cũng học theo động tác của viện trưởng, nhẹ nhàng vỗ vai người này.
Hàm ý quá rõ ràng, cẩn thận và đừng làm gì ngu ngốc.
Mọi người lui ra ngoài, phòng khách vốn đông đúc trở nên trống trải. Người bị chọn mặt mày xám xịt như tro tàn.
Viện trưởng đóng cửa lại, ngăn ánh mắt dòm ngó từ bên ngoài vào trong phòng khách. Bà ta chống gậy, rất không hài lòng lải nhải về biểu hiện của họ.
Mọi người nghe tai trái ra tai phải, đặt phần lớn sự chú ý cách cửa bị đóng kín.
Tính đến lúc này, căn phòng rất yên tĩnh, không phát ra âm thanh gì khiến người ta rùng mình, cũng không có tiếng thét tuyệt vọng. Vì quá mức yên tĩnh, ngược lại khiến người bên ngoài cảm thấy bất an.
Tình hình trong phòng như thế nào? Bị chọn là chuyện tốt hay xấu?
Khi mọi người đang lo lắng thì 'cạch' một tiếng, cửa phòng mở ra. Mọi người lập tức nhìn về phía âm thanh, Lâm Gia cũng ngẩng đầu lên.
Viện trưởng ngừng khuyên nhủ đám trẻ, lo lắng nhìn về phía âm thanh.
Cặp vợ chồng bước ra khỏi phòng tiếp đón, người bị chọn đi theo sau cặp vợ chồng. Mọi người chú ý gương mặt người bị chọn không còn tái nhợt hay sợ hãi.
Lâm Gia chú ý đến chi tiết hơn: Người này đã đổi quần áo. Cậu nhìn từ trên xuống dưới, phát hiện người này mặc đồ mới.
Cặp vợ chồng vừa ra khỏi phòng tiếp đón liền gọi viện trưởng. 'Người lớn' đi bàn chuyện nhận nuôi, để lại bọn 'trẻ con' trao đổi tình cảm lần cuối.
"Tiểu Vỹ, sao rồi?" Ba NPC vừa rời đi, Trương Thổ Đậu lập tức hỏi.
Người được gọi là 'Tiểu Vỹ' không muốn trả lời, hờ hững đáp: "Chỉ có vậy thôi."
Những người khác chăm chú nhìn Tiểu Vỹ, muốn biết Tiểu Vỹ lúc này còn thuộc phạm vi con người không. Tiểu Vỹ trừng ngược lại, "Bị khùng hả?"
Được rồi, khả năng cao vẫn là con người.
Cho rằng Tiểu Vỹ không muốn giải thích chuyện xảy ra trong phòng là để trả thù Trương Khoai Tây vứt bỏ mình, người nhóm khác hỏi: "Bên trong đã xảy ra chuyện gì?"
Tiểu Vỹ vẫn đáp: "Chả có gì."
Mọi người sốt ruột: "Cặp vợ chồng đó có làm gì anh không?"
Tiểu Vỹ mất kiên nhẫn: "Mày nghĩ sao?"
Hắn ta bây giờ vẫn bình thường, còn thay đồ mới. Bộ quần áo trước đó ướt mồ hôi lạnh và mặc qua đêm nên bốc mùi khủng khiếp.
Lại có người hỏi: "Họ nói gì với anh vậy?"
Tiểu Vỹ cạn sạch kiên nhẫn: "Đã bảo là chả có gì, đừng hỏi nữa, phiền chết đi được."
Thấy Tiêu Dao muốn nổi quạo, Lâm Gia đè Tiếu Dao lại, nhẹ nhàng lắc đầu. Tiểu Vỹ dù sao cũng đã được nhận nuôi, nếu những người khác làm gì Tiểu Vỹ, không chừng sẽ tự nhảy vào hố lửa.
Hiển nhiên, Diêm Tự và Lâm Gia có suy nghĩ tương tự nhau. Người luôn dẫn đầu như hắn thế mà lần này không nói gì. Trong lúc những người khác vẫn cố gặng hỏi, hắn cười nói: "Không biết xấu hổ à?"
Lời này xuất phát từ Diêm Tự, những người khác giận mà không dám nói. Vừa lúc đó viện trưởng và cặp vợ chồng quay lại, những người khác đành phải nén giận ngậm miệng.
Lâm Gia thấy trên khuôn mặt viện trưởng hiện ý cười. Bà ta vẫy tay gọi Tiểu Vỹ, dặn dò Tiểu Vỹ đến nhà mới phải biết điều.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!