*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cuối cùng cũng được ngủ một giấc thoải mái dễ chịu, Lâm Gia dậy sớm, gọi cơm khách sạn.
Bữa sáng khách sạn hạng sang tất nhiên không phải bánh mì gối. Một đĩa thịt nguội phô mai gồm chân giò hun khói, phô mai brie và phô mai manchego; Toast cá hồi xông khói cùng trứng cá tầm và rau chân vịt sốt Hollandaise, ăn kèm trứng chần;
Ngoài ra còn có spaghetti tôm hùm và bánh mì truffle, riêng bánh mì truffle có 3 vị ăn kèm: bơ, mứt và mật ong.
Cuối cùng là hai ly champagne.
Mèo nghĩ tới nghĩ lui mới mở miệng: "Cậu còn dư bao nhiêu tiền?"
Lâm Gia ngồi xuống dùng bữa. Cậu không có trả lời mèo, mà đẩy một chiếc đĩa đến trước mặt mèo, vứt thêm một nĩa bạc, nhàn nhạt nói: "Dùng cái này, đừng làm vãi đồ ăn."
Mèo ngẩn người, không thể tin nổi nên giọng hơi khàn khàn: "Có… phần cho tôi?"
Lâm Gia không tỏ ý kiến, chuyên tâm dùng bữa.
Không ai có thể kiếm hời từ cậu, cậu coi trọng lợi ích, nhưng không có nghĩa cậu là người bủn xỉn. Tiện tay cho mèo một phần bữa sáng là bình thường.
Ăn cơm xong, Lâm Gia thay bộ đồ mới được ủi phẳng phiu, quần áo bị dính lông mèo đã được quản lý khách sạn xử lý cẩn thận.
Mèo nhai thịt tôm trong miệng, hút cọng mì mỏng, nhìn Lâm Gia sửa sang, âm thầm bình luận trong đầu: Trông cũng nhân mô nhân dạng phết.
Một chiếc khăn ướt đập vào mặt, mèo cuống quít quơ vuốt kéo xuống, tầm mắt bị khăn ướt che khuất, giọng nói Lâm Gia vang rõ bên tai.
"Tự lau sạch sẽ."
Mèo lau miệng, thấy Lâm Gia muốn ra cửa. Nó vội vàng đuổi theo, nhảy phắt lên bả vai Lâm Gia.
Thấy Lâm Gia nhíu mi, mèo vội vàng bảo đảm: "Lau sạch rồi, tay chân cũng lau sạch."
Lúc này Lâm Gia mới giãn cơ mặt, mở cửa phòng đi ra ngoài.
Thế giới đáy biển không có nhiều người thuê khách sạn cao cấp, phần lớn phải vật lộn để kiếm sống. Vì vậy khách sạn cực kỳ yên tĩnh, thanh âm đế giày chạm vào thảm lót mềm mại có vẻ hơi ồn ào.
Sau khi Lâm Giai gia hạn thêm hai đêm và rời khỏi khách sạn, mèo không khỏi hỏi: "Cậu đi đâu vậy?"
Mèo thực sự không thể hiểu được hành vi rời khỏi khách sạn của Lâm Gia. Vất vả lắm mới thoát khỏi bong bóng cá, không ngồi yên ở khách sạn lại muốn chạy loạn.
Mèo hỏi: "Cậu không sợ lại bị cuốn vào bong bóng cá hả?"
Bị Mèo hỏi đến phiền, Lâm Gia ném qua một ánh mắt lạnh nhạt.
Chờ cách xa dòng người, mèo đột nhiên phản ứng lại, nó kích động nói: "Chẳng lẽ cậu giúp tôi đi tìm bản thể?"
Mèo khó hơi khó tin, lẫn chút cảm động.
Với mức giá đắt đỏ, dịch vụ hỗ trợ của khách sạn rất toàn diện, chỉ cần trả tiền là có thể đáp ứng phần lớn nhu cầu Lâm Gia, cậu không cần tự làm gì cả. Lâm Gia không ngủ nướng, không ngâm bồn tắm, lại đi ra ngoài khách sạn, trừ việc giúp nó tìm bản thể, mèo nghĩ không ra Lâm Gia rời khách sạn làm gì nữa.
"Nghĩ nhiều." Lâm Gia không nhìn mèo, lạnh lùng đọc từng chữ: "Tìm cơ hội kinh doanh."
Lòng nhiệt tình bị Lâm Gia tạt nước lạnh, mèo mất mát hỏi: "Tìm cơ hội kinh doanh? Cậu muốn làm ăn buôn bán ở thế giới đáy biển?"
Liều sống liều chết vào bong bóng cá kiếm cá linh, rồi đổi cá linh thành tiền, phương pháp kiếm tiền này Lâm Gia không tán đồng. Khối cá linh hoàn chỉnh phẩm chất không tồi trong miệng đầu húi cua chỉ đổi được mười hai vạn, kém xa vất vả và nỗ lực cần bỏ ra.
Lâm Gia sẽ không để sức lao động của mình trở nên rẻ mạt như vậy, càng không trở thành người làm công ăn lương cho ban quản lý.
Nhìn ra Lâm Gia kiên quyết thực hiện ý tưởng, mèo thử suy tính khả năng: "Không thể nào, tất cả ngành sản xuất ở thế giới đáy biển bị ban quản lý lũng đoạn. Văn phòng quản lý không đời nào cấp quyền hoạt động cho cậu. Nếu cậu lén buôn bán, một khi cơ quan quản lý biết được, chắc chắn sẽ bị niêm phong."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!