Mấy ngày anh bị ốm là mấy ngày nó thức khuya dậy sớm để chăm sóc anh. Dù hạnh phúc nhưng có thể vì ngủ không đủ giấc nên nó hơi mệt mỏi.
Anh được sự chăm sóc tận tình của nó và bác sĩ sau ba ngày đã khá hơn và bắt đầu đi làm trở lại. nó sau mấy ngày nghỉ lại bắt đầu tới trường.
- sao trông chị mệt mỏi vậy
- thiên thanh nhìn nó lo lắng, chưa bao giờ nó nhìn thấy cô lại mệt mỏi như thế này.
- Chắc là tại chị thiếu ngủ ấy mà
- nó gượng cười để không làm thiên thanh lo lắng.
- Thật là không sao chứ?
- thiên thanh vẫn không bớt lo chút nào, mọi hôm nó vui tươi là thế vậy mà hôm nay nó lại yếu xìu thế này thật là đáng lo mà.
- ừ không sao
- nó gượng cười.
vừa lúc đó tiếng chuông vào lớp. cả giờ nó cứ quay cuồng không thể nhìn thấy rõ cái gì cả. bất chợt, nó không thể chịu đựng thêm được nữa liền gục xuống bàn ngất xỉu. cả lớp nhốn nháo. Thiên thanh gọi người đưa nó đến bệnh viện rồi nhanh chóng gọi người nhà đến.
tại bệnh viện chỉ có ông nó và thiên thanh có mặt. anh vì đang kí hợp đồng nên chưa biết tin. Còn bố mẹ hai bên thì đang ở nước ngoài điều phối công việc nên họ không muốn làm phiền.
nó tỉnh dậy, ông nó và thiên thanh mừng vô cùng nhưng khuôn mặt của hai người hiện rõ một nỗi buồn và lo lắng.
- sao con lại ở đây vậy?
- nó tỉnh dậy
- tại chị bị ngất trong giờ học nên mọi người đã đưa chị đến bệnh viện
- thiên thanh nói
- thế bác sĩ bảo sao ạ?
- nó hỏi
- à … thì
- ông nó tỏ vẻ ấp úng không nói cho nó biết.
- chắc là tại con thiếu ngủ chứ gì?
- nó cười tươi
- ừ… ừ chỉ là do thiếu ngủ
- ông nó vội vàng. Ông và thiên thanh không biết nói gì hơn nữa.
- ông à,
- thiên thanh nhìn ông nó nghiêm túc
- ông à, con nghĩ chúng ta nên nói thật cho chị ấy biết vì khi biết chị ấy mới có thể giải quyết được
- thiên thanh nói với ông của nó bằng giọng rất chi đau lòng.
- ….. –ông nó im lặng suy nghĩ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!