Chương 22: kế hoạch của anh

Anh bị ốm nên nhân cơ hội này muốn thu hẹpkhoảng cách với nó luôn. Anh bày trò khi nó bưng cháo lên cho anh

- em bón cho anh có được không?

- anh nũng với nó. Hình ảnh lạnh lùng của anh khi ở công ty và hình ảnh bây giờ chẳng khác nào một trời một vực.

- ơ, tay anh đâu có bị sao đâu

- nó cảm thấy sẽ rất ngại ngùng nếu làm như vậy vì trước đó nó đã trải qua cảm giác ấy rồi mà.

- Nhưng anh không thể tự cầm được

- tay anh cầm thìa cháo run run rồi nhìn sang nó với ánh mắt đáng thương cực kì.

- Để em

- nó giành lấy thìa cháo vừa thổi vừa bón cho anh.

Khác hẳn với hình ảnh đáng yêu vui nhộn của hai người mọi hôm, hôm nay anh và nó như vẽ nên một bức tranh gia đình tuyệt đẹp. nó ra dáng một người vợ chăm sóc chồng mình khi anh bị ốm, anh mỉm cười hạnh phúc. Dù mang tiếng là bị anh ép nhưng nó cảm thấy vui vui khi có thể chăm sóc anh như lúc này đây. Từ lâu lắm rồi họ mới lại tình cảm như vậy.

Tối đến, hôm nay, anh và nó lần đầu ngủ chung giường

- anh nằm xa em ra nghe, em không muốn bị lây ốm đâu đó

- nó nói vậy thôi vì nó ngại ấy mà

- em sợ anh làm gì em chứ gì

- anh mệt nhưng vẫn đùa nó

- anh thử xem

- nó đỏ mặt,

- yên tâm, anh thế này có muốn làm gì cũng không được đâu,

- anh vừa nói yếu ớt

- ai sợ anh chứ, anh mau ngủ đi

- nó bối rối nên nằm xuống ngủ luôn. Anh chỉ biết mỉm cười với nó. nó không phải nhỏ nhưng còn ngây thơ quá.

Anh với nó, tuy nằm ở hai phía giường nhưng ai cũng thao thức không ngủ được, trái tim đập rõ lên từng hồi. anh muốn lại gần nó nhưng sợ nó giận vả lại anh cũng đang bị ốm không muốn lây cho nó nên không dám đến gần nó, còn nó thì lúc nào cũng lo lắng vì có người ngủ cùng mình dù nó đã cố quay lưng không nhìn anh.

Mãi không ngủ được nó quay sang nhìn anh thì thấy anh đang run run ( rõ ràng vừa nãy anh đã đỡ hơn mà). nó đưa tay lên trán thì thấy anh nóng ơi là nóng nhưng người thì cứ run rẩy như lạnh quá

- anh không sao chứ?

- nó hốt hoảng khi thấy anh như vậy

- lạnh…. quá

- anh thều thào

nó lấy vội mấy cái chăn đắp lên người anh.

- anh thấy thế nào rồi

- nó lo lắng khi thấy anh vẫn run như vậy. giờ này nó không muốn làm phiền ai

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!