Những tưởng sau khi bày tỏ tình cảm, anh và nó sẽ nồng ấm như bao đôi vợ chồng khác nhưng hình như sự trẻ con của nó khiến nó không để ý đến những việc đó. dẫu có nói hãy cho nó thời gian suy nghĩ nhưng cứ nhìn cái dáng vẻ nhởn nhơ của nó cộng thêm việc nó còn ngây thơ như vậy thì anh không thể nhắm mắt làm ngơ được. anh trăm phương ngàn kế tìm ra cách để nó phải là của anh mãi mãi.
Cuối cùng anh cũng nghĩ ra một diệu kế
- anh ơi! Oẳn tù tì nào
- nó vừa ngáp vừa nói
- dù em là vợ anh nhưng như vậy là xấu lắm đấy nhé
- anh trêu cái hành động của nó
- xấu thì sao? Xấu nhưng anh vẫn yêu mà, nhỉ?—nó cười tươi như hoa
- chưa chắc
- anh liếc nó nói
- anh dám sao
- nó giơ tay ra đấm yêu vào ngực anh.
- Rồi rồi. anh không dám được chưa?
- anh chịu thua trước vẻ dễ thương của nó.
Anh vừa nói vừa kéo nó gần về phía mình hôn nhẹ lên môi nó, nó không kháng cự vì nó không còn bị lúng túng trước nụ hôn của anh nữa
- mình làm vợ chồng thật, em nhé!
- anh ôm nó vào lòng âu yếm
- không phải từ trước đến giờ chúng ta vẫn là vợ chồng thật sao?
- nó nhìn anh kiểu ngây thơ
- nhưng chúng ta chưa ở cùng một giường
- anh đành vào thẳng vấn đề vì nó chậm hiểu quá
- nhưng trước giờ chúng ta vẫn vậy mà
- nó vẫn ngây thơ
- đó chính là vấn đề đó. trước kia chúng ta chỉ kết hôn giả nên ngủ riêng là điều đương nhiên nhưng giờ đã là vợ chồng thật mà vẫn vậy thì không hợp lí chút nào, đúng không?
- dù không muốn anh cũng phải giải thích để nó hiểu tình hình.
- Anh nói cũng đúng
- nó lắng nghe rồi gật gù. Nhưng vậy thì sao?
- nó hỏi một câu khiến anh té ngửa.
- Anh muốn hai chúng ta dùng chung giường
- anh vào hẳn yêu cầu cho nó lẹ.
- Chuyện đó đương nhiên là… không được rồi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!