Nếu như mọi hôm anh với nó vẫn sử dụng biện pháp oẳn tù tì để xem ai ngủ trên giường, ai ngủ dưới đất thì hôm nay nó với anh vẫn chưa quyết định sẽ làm thế nào. Tình cảm thì rõ ràng rồi nhưng đột nhiên để hai người cùng ngủ trên một chiếc giường nó thấy vẫn không hợp lí cho lắm.
- đến lúc quyết định rồi
- nó vẫn như mọi khi, khơi trò trẻ con ấy, nó giấu tay ra đằng sau chuẩn bị oẳn tù tì
- chúng ta vẫn phải mỗi người một nơi sao vợ yêu
- anh nhìn nó nói với giọng gian vô cùng
- tất nhiên rồi
- nó hơi ngượng nhưng giờ vẫn chưa phải lúc, nó không thể dễ dãi như vậy được.
- chúng ta đã là vợ chồng sao có thể ngủ riêng được vợ yêu
- anh nói với giọng nũng nịu hòng làm suy đổi tâm ý của nó.
- Thì trước giờ chúng ta vẫn là vợ chồng đấy thôi. có sao đâu ạ?
- nó thừa biết giờ khác trước nhưng vẫn tỉnh bơ
- Vợ cứ cứng đầu đi, sau này biết tay anh. Nhường cho em cái giường đấy
- anh đành chịu thua nó vờ giận nằm dưới đất
- Cảm ơn anh
- nó cười tươi nhưng hình như cũng không vui lắm. thấy áy náy với anh nên nó ngồi dậy
- Anh à!
- nó gọi anh
- Gì vậy?
- anh vui vẻ ngồi dậy vì tưởng nó đổi ý cho anh ngủ chung
- Anh cho em thời gian nhé
- nó nói nghiêm túc
- Anh đợi thêm vài ngày nữa có sao đâu
- anh xoa đầu nó cười vì biết nó thế thôi nhưng vẫn còn trẻ con lắm.
- Xin lỗi anh
- nó xin lỗi kèm theo một cái thơm trên má anh. Đây là lần đầu nó chủ động. nó xấu hổ nằm xuống giường kéo chăm kín mặt, không hiểu sao mình lại làm vậy còn anh cảm thấy vui vui. Nhưng như chợt nhớ ra điều gì anh bò sát đến bên nó thì thầm.
- Anh có thể đợi em quyết định và để trả cho sự chờ đợi đó em phải chấp nhận một điều kiện
- anh thì thầm
- Chuyện gì ạ?
- nó thò đầu ra khỏi chăn hỏi anh
- Cho anh một nụ hôn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!