Chương 19: đừng gọi là chú nữa vì ... anh yêu em

Sau mấy ngày tìm ra kế hoạch hoàn hảo anh quyết định hôm nay sẽ chính thức tỏ tình với nó dù cho nó có đồng ý hay không thì anh cũng vẫn yêu nó.

Anh ra lệnh cho khách sạn PARADISE – nơi đầu tiên anh và nó gặp mặt chính thức – ngừng làm việc để anh sử dụng. một khung cảnh lãng mạn đã được chuẩn bị sẵn sàng để đợi nó. Nhưng

- xin hỏi có phải thiếu phu nhân không ạ?

- tiếng gấp gáp từ đầu dây bên kia điện thoại của anh nhưng không phải là anh.

- Anh là ai? sao lại sử dụng điện thoại của chú ấy

- nó lo lắng khi thấy tiếng người đó có vẻ gấp gáp

- Tổng giám đốc đến đây kiểm tra khách sạn không may bị dị ứng thức ăn khi đang thử đồ ăn nên giờ đã ngất ở đây ạ.

- người đó hoảng sợ.

- Vậy sao còn không mau đưa chú ấy đi bệnh viện đi?

- nó hoảng sợ và lo lắng vô cùng.

- Nhưng tổng giám đốc sợ ảnh hưởng xấu đến nhà hàng nên không cho phép chúng tôi gọi cấp cứu vả lại ở ngoài con nhiều khách tổng giảm đốc sợ họ đồn thôi lung tung nên …

- người đo nói với giọng vô cùng khó khăn

- Nói địa điểm đi, tôi sẽ đến đó ngay

- cô vội vã

- Khách sạn PARADISE ạ

- người đó trả lời

Vừa cúp mày cô vội vã gọi người lài xe đến đó. Trên đường cô liên tục giục người đó nhanh lên, cô thật sự đang hoảng loạn khi nghe tin này. Cô lo tới mức ra ngoài chỉ kịp xỏ vào chân đôi dày mà không kịp thay quần áo cũng may là ở nhà thì cô cũng ăn mặc tử tế như ra đường nếu không thì …

Ngồi trên xe mà nó lo đến phát khóc, miệng cứ lẩm bẩm tại sao anh lại không đến bệnh viện kia chứ.

Vừa đến nơi nó lao vội ra khỏi xe rồi hổn hển chạy bộ lên tầng thượng của khách sạn ( không biết có phải lo quá hóa ngu rồi hay không mà khách sạn có bao nhiêu thang máy nó không đi mà lại cắm đầu leo bộ hơn 30 tầng).

Lên đến tầng thượng thì nó không còn sức mà thở nữa vội vàng đến nơi mà người vừa nãy bảo thì không thấy anh đâu, hốt hoảng đi ra ngoài thì thấy anh đang ngồi ở một bàn ăn đầy hoa và nến lãng mạn. vừa thấy nó với bộ dạng mệt mỏi lê lết anh vội chạy đến bên nó.

- sao…bảo .. chú .. bị.. ngất.. chú.. không sao… chứ?

- nó hổn hển ngồi xụp xuống chắc giờ mới thấm mệt.

- chẳng lẽ vì lo lắng cho anh nên em đã leo bộ lên đây ư?

- anh không cô tôi nữa mà xưng an hem

- * gật gật*

- nó vừa thở vừa gật đầu

- nó không còn sức mà nói nữa, cũng không để ý cách xưng hô của anh đã thay đổi

- Ngốc này!

- Anh cốc đầu mắng yêu nó. Em đến nơi không thấy ai phải nhận ra luôn sự khác lạ rồi chứ.

- anh không ngờ nó lại lo ình đến thế. Đó chỉ là kế hoạch mời nó đến đây của anh thôi, nghĩ lại thì giờ anh thấy mình hơi quá đang thật nhưng cũng nhờ có kế hoạch này mà anh biết ít nhất thì trong lòng nó anh cũng có một chút trọng lượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!