Chương 10: quan tâm

- thiếu phu nhân do quá sợ hãi nên mới bất tỉnh, thiếu gia không phải lo lắng quá

- ông bác sĩ nói sau khi khám qua cho nó.

- Được rồi. ông về trước đi

- anh lạnh lùng.

Vào phòng đóng cửa phòng lại anh chăm chú nhìn nó. đây có lẽ là lần đầu tiên anh nhìn nó ngủ. khác hẳn với cái vẻ đanh đá lắm mồm của nó ngày thường lúc nó ngủ trong thật bình yên và dịu dàng. Nhìn nó thế mà tim anh cũng như lỡ mấy nhịp.

- mình bị sao thế này

- nó tỉnh dậy

- tỉnh rồi à? Không sao chứ?

- anh lo lắng quan tâm

- cháu nhớ mình ở khu giải trí chơi tàu lượn sao giờ lại ở đây thế này?

- nó hỏi anh vì không biết tại sao mình lại về được nhà.

- Cô nương ngất đi rồi tôi phải bế cô ra xe về nhà đấy

- lấy lại tinh thần hàng ngày anh lại định khẩu chiến với nó

- Ngất ư? Sao cháu lại ngất được cơ chứ?

- nó cố cãi

- Thì tại sợ quá chứ sao?

- anh trêu nó

- Chắc tại đi chơi mệt quá nên cháu ngất chứ làm gì có chuyện cháu sợ cái trò chơi trẻ con

- sau khi lấy lại tinh thần nó cố viện lí do cho đỡ mất mặt

- Thật ư? Vậy mà bác sĩ nói khác đấy

- anh vẫn trêu nó

- Tại bác sĩ….

- nó không nói được gì để bao biện ình nữa. thấy nó đuối lí không cãi lại được anh thấy nó đáng yêu và thú vị vô cùng, lâu lắm rồi anh mới thắng được nó.

- Cháu đói rồi nên xuống ăn cơm đi

- nó lấy lí do khác để chuyển chủ đề

- Có đi được không?

- anh quan tâm

- Tất nhiên là vẫn đi được chứ?

- nó tự tin bước chân xuống khỏi giường

- * lảo đảo*

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!